Truyện sex ở trang web truyensextv2.net tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Từ ngày 10/05/2022 website đổi sang tên miền mới: truyensextv2.net (các tên miền trước đây: truyensex.tv truyensextv.com...)

Truyện sex » Truyện sex dài tập » Diễm » Phần 270

Diễm


Update Phần 272

Phần 270

Đêm dần trôi về khuya.

Chị chìm trong tâm trạng u uất. Mình đứng bên ngoài cửa sổ thì thầm khuyên nhủ, còn Uyên vẫn nằm trên võng. Không rõ cô nàng thức hay chưa, thỉnh thoảng mình thấy chiếc võng đung đưa nhè nhẹ, có thể Uyên đã dậy từ lâu mà không muốn làm phiền bọn mình nên vẫn yên tĩnh nằm bên đó.

Những gì cần nói, mình đã nói hết với chị rồi. Mình tin chị hiểu những gì mình nói chứ không phải không hiểu, chỉ do cú sốc tinh thần này quá lớn và nó đến quá đỗi bất ngờ khiến chị ngây người, không cách nào thoát khỏi tâm trạng hiện giờ.

Chị cần có thời gian, không thể chỉ một sớm một chiều cùng ít lời chia sẻ tâm sự của mình mà vượt qua được, mình hiểu điều đó. Ép chị nói cười ngay lúc này, giống như chưa từng xảy ra chuyện gì là hết sức vô lý. Mình chỉ cần chị kiềm chế được cơn khó chịu trong lòng để ngày mai khi mọi người trở về, chị đừng hỏi hay nói gì lung tung là mình mừng lắm rồi. Thế nhưng trông dáng vẻ chị hiện giờ thì rất khó yêu cầu chị làm được vậy.

Chỉ nghĩ đến cảnh tượng chị nói hết sự thật với dượng Hai, mình đã thấy sợ hãi rồi, không dám nghĩ thêm những gì có thể tiếp diễn sau đó nữa.

Sau khi im lặng hơn mười phút cho chị có thời gian suy nghĩ cặn kẽ thấu đáo, nhìn chị cứ ngồi cúi người bó gối đầy chán chường, mình hỏi:

– Chị nghĩ xong chưa? Thấy tâm trạng sao rồi, có ổn hơn chút nào không?

Chị lắc nhẹ mái tóc, không nhìn mình, cũng không hề lên tiếng.

Mình thở dài:

– Em không biết phải nói sao để giúp chị tạm quên được mấy chuyện này nữa. Ngay từ đầu em đã kêu chị đừng hỏi rồi mà chị không chịu nghe!

Chị ngẩng mặt, mắt mở to đầy oán trách:

– Chị giận T!
– Sao giận em? Em có làm gì đâu?
– Tại T hết, sao T không nói chị biết sớm hơn mà cứ giấu giếm như vậy chứ?
– Biết sớm cũng để làm gì đâu? Chị không thấy tình trạng chị hiện giờ hả? Hậu quả của việc biết ra chuyện này đó, thà không biết như trước đó có phải tốt hơn nhiều không? Còn trách em nữa…
– Trách chứ! T mà nói chị biết sớm, biết đâu giờ này chị đã vượt qua và quên được chuyện này rồi, đâu phải khổ sở khó chịu như vầy…

Ôi trời, tự nhiên chị phán một câu làm mình hết biết nói sao luôn. Đúng là con gái thường hay trách móc những thứ cực kỳ thiếu logic, khiến mình bị hẫng.

Mình rất muốn nói nếu hồi trước mà mình kể chị nghe ngay, có khi chị lại trách mình kể ra làm gì cho chị khổ. Nói chung là kiểu gì cũng trách được thôi, muốn là có đủ lý do để trách. Thế nhưng nghĩ tới chị đang buồn, đang rất rối trí, mình đành ngậm miệng cam chịu, coi như phần lỗi thuộc về mình hết cũng được, miễn là chị sau khi trút hết nỗi lòng thì sẽ nguôi đi phần nào cho cuộc sống sắp tới dễ thở hơn.

Mình im, chị lại bảo:

– T nói gì đi, im ru vậy?

Thiệt, đúng là kêu trời không thấu, kêu đất chẳng nghe. Nói ra thì bị trách móc đủ điều, mà nín thinh cũng không được. Mình cười như mếu:

– Chị còn trách gì nữa thì trách luôn một lần đi, rồi mình nói chuyện sau!

Đôi mắt đen láy nhìn mình một hồi, mi mắt vẫn còn ẩm ướt khẽ chớp:

– Chị cũng biết… trách T vậy là vô lý lắm, chỉ tại chị khó chịu quá, không biết làm sao để giải tỏa hết…
– Ừ thì em có nói gì đâu. Chị cứ trách em nữa đi, chửi nặng hơn cũng được, miễn là nó làm chị thấy dễ chịu. Không sao hết!
– Chị cũng muốn làm vậy thật đó, mà T có lỗi gì đâu! Nặng lời với T thì chị không làm được. Giờ chỉ có nước…

Chị ngập ngừng không nói nữa. Mình tò mò:

– Sao? Chị muốn gì cứ nói đi, em làm liền!

Chị cúi mặt không dám nhìn mình, chỉ nói thật nhỏ. Giữa đêm thanh vắng mà mình phải lắng tai mới nghe được, còn chẳng biết có phải mình nghe nhầm hay không vì chị nói rất nhỏ:

– Ước gì được như lúc trước. Mỗi khi buồn đều được T ôm, an ủi chị…

Trong mình dâng lên cảm xúc rất lạ, ngay thời khắc này bùng lên ước muốn nhảy tọt qua khung cửa sổ để ôm chặt lấy chị, phải cố gắng lắm mới dằn được ý muốn này xuống. Mình và chị đều biết chuyện đó là không thể. Trước khi chị biết chuyện này, mình còn có thể liều mạng ôm chị, bây giờ chị đã biết hết tất cả rồi, hai đứa không còn tự nhiên được như xưa nữa. Đối mặt nhau vẫn còn tình cảm, vẫn còn cảm xúc, thế nhưng cứ có cảm giác sượng sùng căng cứng, không còn thoải mái, kiểu như mình đang nhìn vào một người thân ruột thịt của mình vậy, cứ phải liên tục tự nhắc nhở bản thân dẹp đi những ý nghĩ sâu xa tội lỗi.

Vẫn biết như vậy, song nhìn dáng vẻ yếu ớt rệu rã cần một bờ vai chở che của chị, mình không sao chịu nổi. Đôi chân mỏi nhừ vì đứng lâu lúc này bắt đầu run rẩy, hai bàn tay vịn hờ để tì người vào cửa sổ cũng run, cắn chặt răng nói:

– Chị biết là tụi mình không làm vậy được mà.

Chị mím môi gật gật đầu như muốn nói chị hiểu, lát sau mới nói:

– Chị thấy hoang mang hụt hẫng quá, không biết ngày mai phải đối mặt với cuộc sống này sao nữa!
– Ráng vài bữa thôi, rồi mọi chuyện sẽ từ từ trôi qua… – Mình ngập ngừng – Giống như em đã từng trải qua vậy. Thực ra nó không quá khủng khiếp như mình tưởng lúc mới biết đâu. Mỗi ngày qua đi, chị sẽ thấy nó nhạt dần nhạt dần. Quên thì tất nhiên không quên được, nhưng ít nhất về sau nó cũng không còn khiến chị choáng váng khó thở nữa, chỉ hơi khó chịu mỗi khi nghĩ tới.

Chị hỏi bằng giọng không cảm xúc:

– Chỉ hơi khó chịu thôi hả?
– Ừm, thực ra… không hẳn là chỉ hơi khó chịu. – Mình bối rối – Nói chung là nó vẫn nằm trong ngưỡng chịu đựng của mình, chỉ cần ráng quên đừng nhớ tới nó thường xuyên là được.
– T đâu phải là chị. T chịu đựng được, đâu có nghĩa là chị cũng chịu được chứ?

Chị không giấu được sự bàng hoàng vẫn đang chiếm lấy thần trí:

– Chị vẫn thấy chuyện này khó tin lắm! Giống như nó không có thật, giống như T bị gạt vậy. Hoặc cũng có khi tụi mình chỉ đang nằm mơ thôi. Chị thấy mơ hồ lắm, hình như chị không còn cảm giác được mình đang tồn tại nữa, cứ như người đang ngồi đây, đang nói chuyện với T không phải là chị. T có từng trải qua cảm giác này chưa? Khó tả quá…
– Lâu lâu em cũng bị vậy, ngủ một giấc là hết à!

Cảm giác chị đang gặp thì mình thỉnh thoảng có rơi vào. Nó tới rất bất chợt, thường đúng vào lúc mình gặp phải chuyện buồn, rối trí, đại loại thế. Nói chung nó như một loại ảo giác thần kinh. Mình chưa từng thử qua mấy loại chất gây nghiện này nọ, nghe bảo nó sinh ra ảo giác khiến người ta đê mê. Mình đoán cái cảm giác mình hay gặp phải và chị đang rơi vào cũng cùng loại như thế, nhưng nó nhẹ hơn, dù vậy nó vẫn gây khó chịu nhiều hơn là làm người ta đam mê tới mức nghiện như mấy thứ chất kích thích kia.

Mình vô cùng lo âu, nhìn chị hoang mang ngơ ngác mà sợ, sợ chị bị sốc quá, lo nghĩ nhiều quá sẽ ảnh hưởng tới thần trí. Mình đề nghị:

– Hay chị đi ngủ đi? Ngủ một giấc dậy chắc sẽ đỡ hơn, giờ ngồi đây buồn bã hoài cũng không giải quyết được gì đâu!
– Chị không muốn ngủ, mà giờ có đi ngủ chị cũng không ngủ được đâu! Đầu óc hỗn loạn lắm…
– Không ngủ chứ không lẽ chị tính thức tới sáng?
– Không biết. T mệt thì ngủ trước đi, lát buồn ngủ chị ngủ sau!
– Em không có mệt, em chỉ lo cho chị thôi!

Chị bỗng ngó mình rồi cười:

– Không cần lo nữa! Chị hứa sẽ không làm gì bậy bạ, T cứ yên tâm ngủ đi!

Thà chị không nói gì mình còn đỡ lo, tự nhiên chị hứa hẹn vậy càng làm mình lo hơn, chợt rùng mình mấy cái.

– Chị làm được thì hãy hứa, đừng để em ngủ một giấc dậy rồi thấy có chuyện! – Mình nói như cầu khẩn – Chị mà làm vậy là ác với em lắm, biết không hả?!

Chị thủng thẳng nói:

– Không có đâu. T nói đúng mà, dù thế nào thì chị cũng phải ráng vui vẻ mà sống, còn báo hiếu cho ba mẹ chị nữa.

Mình ngó chị trân trối, ráng quan sát thử xem chị đang nói thật hay chỉ giả vờ nói cho mình yên tâm, sau đó chờ mình ngủ rồi thì sẽ…

Trước cái nhìn soi mói từ mình, sắc mặt chị rất bình thản, không có gì khác lạ cả. Nhưng sao mình không thể nào yên tâm nổi.

Mình hiểu tâm trạng chị đang hứng chịu, vì mình đã từng trải qua, đã từng bị cảm giác tồi tệ đó gặm nhấm suốt mấy tháng trời, cho đến hiện tại vẫn còn. Nó rất khốn nạn, có lúc mình chợt vỡ lẽ ra, tưởng như đã tìm được chân lý, đã thấu suốt để có thể gác nó sang một bên mà tiếp tục cuộc sống vui vẻ, nhưng rồi chỉ sau đó ít lâu lại trở về u uất như cũ, bị nó che mờ thần trí, nhiều lúc như bị dồn đến bước đường cùng, chỉ muốn tự giải thoát cho chính mình bằng giải pháp tiêu cực nhất.

Mình thở dài:

– Em không cần ngủ. Đêm nay em thức với chị tới khi nào chị ngủ thì thôi.

Chị vuốt vuốt tóc, bật cười:

– Canh chị hả? Nói rồi mà, chị không…
– Em trải qua rồi nên em hiểu rõ. – Mình cắt ngang – Chị không cần phải tỏ ra cứng rắn trước mặt em, muốn khóc cứ khóc đi! Khóc ra hết mới đỡ được…

Nụ cười trên môi chị cứng lại:

– Chị không khóc được nữa. Chỉ thấy trong đầu mình rỗng tuếch thôi, nhiều khi giờ mà nói chị cũng không biết chị đang nói gì nữa…

Mỗi lần chị bảo chị cảm thấy “trống rỗng”, hay “rỗng tuếch” là mình biết sắp có chuyện lớn. Vì mỗi lúc vậy có nghĩa chị đang bị sa sút tinh thần trầm trọng, nói là suy nhược tinh thần cũng đúng, về lâu về dài nếu không tự cải thiện có khi chuyển thành suy nhược thần kinh thì chết luôn.

Mình nghiêm mặt cứng rắn:

– Chị nghe em, đi ngủ đi, đừng thức nữa!
– T lạ quá! Chị không buồn ngủ mà.
– Không buồn ngủ cũng được. Vô phòng nằm khi nào buồn ngủ thì ngủ, còn hơn ngồi đây hoài mệt lắm!

Mình đi vô nhà, đánh liều lấy hết can đảm chụp lấy bàn tay nhỏ nhắn của chị, kéo chị đứng lên.

Đột nhiên bị mình cầm tay, chị hết hồn giật lại nhưng mình nắm rất chặt nên không cách nào rút về được. Chị kêu khẽ:

– T buông ra đi, đừng làm vậy nữa!
– Chị chịu đi ngủ thì em mới buông, không là em nắm hoài đó! – Mặt mình hầm hầm bực bội, thực ra trong lòng đang run, tim gan phèo phổi đánh lô tô tán loạn. Mình không nghĩ gì khi nắm tay chị, chỉ muốn thúc ép chị vào phòng ngủ sớm, thế nhưng khi chạm tay rồi, thứ tình cảm tội lỗi đã cố gắng chôn chặt tận sâu thẳm lại được dịp bùng lên dữ dội.

Ngoài mặt mình lạnh lẽo, nhờ vậy mà chị không nhận ra những đang thay đổi trong nội tâm mình, chỉ nhẹ nhàng dùng tay kia kéo tay mình ra:

– Được rồi, chị đi ngủ! T đừng lo nữa!

Mình nhìn về chỗ võng Uyên nằm, phát hiện nó đang rung rinh bèn gọi:

– Uyên, Uyên ơi…
– Hả? – Cô nàng hơi ló mặt ra khỏi võng, dụi dụi mắt nhưng mình thừa biết là giả bộ. Cái mặt tỉnh như sáo thế kia mà bảo mới ngủ dậy thì ai tin chứ.

Mình cũng không vạch trần mà nói:

– Uyên đưa chị Diễm vô phòng ngủ giùm T nhen!

Uyên nhìn mình khó hiểu, thấy mình nháy nháy mắt thì lập tức gật đầu:

– Ok.

Chị xua tay:

– Chị tự đi được mà, có phải bệnh hoạn gì đâu.

Mặc kệ chị nói gì, mình phất phất tay ra hiệu cho Uyên. Cô nàng liền bước xuống võng, đi tới kéo chị Diễm vào phòng của chính chị, vừa đi vừa nói:

– Đi! Đêm nay cho em ngủ chung với chị một đêm nhen, nằm võng mỏi lưng quá, muỗi chích nữa!

Tới sát cửa phòng, chị dừng bước, hơi quay mặt lại hỏi mình:

– Vậy còn T, tính ngủ ở đâu?

Mình chỉ vào tấm phản:

– Chắc nằm đó ngủ được rồi, hoặc nằm võng cũng được. Chị cứ vô ngủ đi, không sao!

Chị ngập ngừng muốn nói lại thôi. Mình biết chị muốn kêu mình vào phòng ngủ cùng, nhưng hiện giờ không còn vô tư được như trước kia nữa, lời đó chẳng thể nói ra. Chị nhìn mình thêm một lần, sau đó cùng Uyên vào phòng, đóng cửa lại.

Mình đứng ngó theo đến khi cả hai khuất bóng mới ngồi xuống phản, tâm trạng mệt mỏi chán chường. Đừng nói chị không kêu, cho dù vừa rồi chị có kêu đi nữa, mình vẫn phải từ chối. Giữa mình và chị hiện giờ là một lạch trời không cách nào san lấp.

Bạn đang đọc truyện Diễm tại nguồn: http://truyensextv2.net/diem/

Hai cô gái vào phòng rồi, còn lại mình thẫn thờ ngồi trên tấm phản lớn bóng như gương, bóng đến mức thấy được ánh trăng ngoài kia soi xuống chói sáng, chếch qua khung cửa sổ.

Nghĩ ngợi lung tung vớ vẩn một hồi, nhận ra cửa nẻo vẫn mở bung bét khi trời đã khuya, mình đứng dậy đóng cửa lại, khép luôn cửa sổ, sau đó nằm xuống phản. Nằm rồi mới phát hiện trên phản chả có gì, gối không có, mền không có, mùng cũng không. Đêm nay ngủ kiểu gì đây, khi mà lũ muỗi khốn kiếp cứ bay vòng vòng kêu o o như vỡ trận.

Trong phòng khá yên ắng, không biết chị và Uyên đã ngủ chưa, nếu còn thức phải có âm thanh trò chuyện chứ? Nghĩ vậy thành ra mình không dám gõ cửa hỏi mùng mền, sợ đánh thức cả hai.

Đang không biết làm sao, định chui vào võng trùm kín lại ráng ngủ thì cửa phòng hé mở, Uyên đi ra nói:

– Chị Diễm kêu T qua phòng của dì dượng Hai ngủ đi, đừng nằm đây muỗi chích, dễ cảm lạnh nữa!

Ngó về phòng dì dượng, không phải nãy giờ mình không nhớ ra, do không muốn tự tiện vào phòng người khác thôi. Thấy mình ngần ngừ, Uyên kêu:

– Qua bển ngủ đi!
– Không cần đâu, T nằm ngoài này được rồi. Chắc vô mượn đỡ mùng mền thôi.
– Ừm, tùy T! Làm sao miễn đừng than muỗi chích, cảm lạnh là được rồi.

Cô nàng cười cười, toan quay vào thì mình gọi giật:

– Khoan! Tình hình sao rồi?
– Tình hình gì mới được?

Tật Uyên là vậy, nhiều lúc hơi nhây, thừa biết mình đang ám chỉ điều gì nhưng cứ luôn giả bộ không hiểu, hỏi lại mới chịu. Mình nhăn nhó:

– Chị Diễm sao rồi? Ngủ chưa?
– Tất nhiên là chưa, nghĩ sao mới vô được chút đã ngủ vậy ông? Còn thức mới kêu Uyên ra nhắc T qua phòng kia ngủ chứ?
– Quên. Nãy giờ có nói chuyện hay tâm sự gì không?
– Không. Nằm im re à, Uyên hỏi mới nói, mà nói ít lắm!
– Ừm. Giờ không biết sao nữa! Uyên thấy chị Diễm sao, vậy có ổn không?
– Không ổn lắm, nhưng mấy chuyện thế này ngoài tự chị ấy cố gắng vượt qua thì không ai giúp gì được! – Uyên che miệng ngáp dài – Đuối quá, đêm nay chắc Uyên phải thức trắng để canh chừng chị ấy rồi, sao dám ngủ!

Nghe mà tội. Lùm xùm cả ngày hôm nay, mình còn mệt nói gì Uyên là con gái. Chưa kể thời gian vừa qua ở bệnh viện, cô nàng ngày nào cũng phải chạy tới chạy lui, một tay lo đủ thứ cho mình và tụi bạn, thành ra tới giờ mình biết Uyên vẫn chưa lại sức. Đêm nay chỉ sợ Uyên thức không nổi, mà mình thì không tiện vào trong đó, cũng chẳng biết phải làm thế nào cho tốt.

– Vậy sao? Uyên nhắm thức nổi không? – Mình rầu rĩ.

Uyên ráng nhe răng cười:

– Ráng chứ biết sao, không nổi cũng phải nổi! Mà T cũng đừng ngủ mê quá, lỡ có gì Uyên gọi phải chạy vô liền biết chưa?

Vẫn biết là cả hai đều lo lắng, song cô nàng dặn dò vậy càng khiến mình thấy lo hơn, cả người cứ lạnh toát dù cửa nẻo đã đóng kín, gió không còn lùa vào nhà nữa.

– Có gì Uyên cứ kêu lớn lên, T chạy vô liền! Yên tâm! – Mình nói.
– Ừm. Ngủ đi!

Cô nàng quay lưng, uyển chuyển đi được vài bước, mình gọi:

– Nè!
– Gì nữa? – Uyên thoáng dừng lại.

Mình ngại ngần mãi mới nói được:

– Cảm ơn, cũng xin lỗi Uyên! Làm khổ Uyên quá, mà không nhờ Uyên, giờ T cũng không biết phải làm sao nữa!
– Nói rồi mà, sau này không cần cảm ơn, cũng hy vọng T đừng bao giờ phải dùng hai chữ “xin lỗi” để nói với Uyên về một vấn đề nào đó! Đổi lại, chỉ cần T chân thành với Uyên là đủ!

Ném cho mình cái nhìn sắc lẹm và đầy hàm ý, Uyên chuyển bước đi vào trong phòng, cửa khép lại, không còn nghe thêm động tĩnh gì nữa.

Mình hơi thừ người ra ngẫm nghĩ một chút về những gì Uyên vừa nói, hình như có chút ẩn ý trong đó? Mà thôi, miễn sau này mình đối tốt với Uyên là đủ, giờ cũng đuối lắm rồi, tranh thủ lấy mùng mền ra đánh một giấc được tới đâu hay tới đó, lỡ khuya có chuyện Uyên kêu còn bật dậy nổi.

Mình lò dò vào phòng dì dượng Hai, không mở đèn lên vì chả biết công tắc đèn ở đâu, mò mẫm một lúc cũng ôm được đống mùng mền đem ra ngoài. Giăng đại bốn góc mùng lên mấy cây đinh xung quanh rồi chui vào, lăn ra ngủ. Trong lòng thầm hy vọng đây sẽ là một giấc ngủ bình yên đến sáng, đồng nghĩa với chị không xảy ra bất cứ việc gì đáng lo.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Phần 73
Phần 74
Phần 75
Phần 76
Phần 77
Phần 78
Phần 79
Phần 80
Phần 81
Phần 82
Phần 83
Phần 84
Phần 85
Phần 86
Phần 87
Phần 88
Phần 89
Phần 90
Phần 91
Phần 92
Phần 93
Phần 94
Phần 95
Phần 96
Phần 97
Phần 98
Phần 99
Phần 100
Phần 101
Phần 102
Phần 103
Phần 104
Phần 105
Phần 106
Phần 107
Phần 108
Phần 109
Phần 110
Phần 111
Phần 112
Phần 113
Phần 114
Phần 115
Phần 116
Phần 117
Phần 118
Phần 119
Phần 120
Phần 121
Phần 122
Phần 123
Phần 124
Phần 125
Phần 126
Phần 127
Phần 128
Phần 129
Phần 130
Phần 131
Phần 132
Phần 133
Phần 134
Phần 135
Phần 136
Phần 137
Phần 138
Phần 139
Phần 140
Phần 141
Phần 142
Phần 143
Phần 144
Phần 145
Phần 146
Phần 147
Phần 148
Phần 149
Phần 150
Phần 151
Phần 152
Phần 153
Phần 154
Phần 155
Phần 156
Phần 157
Phần 158
Phần 159
Phần 160
Phần 161
Phần 162
Phần 163
Phần 164
Phần 165
Phần 166
Phần 167
Phần 168
Phần 169
Phần 170
Phần 171
Phần 172
Phần 173
Phần 174
Phần 175
Phần 176
Phần 177
Phần 178
Phần 179
Phần 180
Phần 181
Phần 182
Phần 183
Phần 184
Phần 185
Phần 186
Phần 187
Phần 188
Phần 189
Phần 190
Phần 191
Phần 192
Phần 193
Phần 194
Phần 195
Phần 196
Phần 197
Phần 198
Phần 199
Phần 200
Phần 201
Phần 202
Phần 203
Phần 204
Phần 205
Phần 206
Phần 207
Phần 208
Phần 209
Phần 210
Phần 211
Phần 212
Phần 213
Phần 214
Phần 215
Phần 216
Phần 217
Phần 218
Phần 219
Phần 220
Phần 221
Phần 222
Phần 223
Phần 224
Phần 225
Phần 226
Phần 227
Phần 228
Phần 229
Phần 230
Phần 231
Phần 232
Phần 233
Phần 234
Phần 235
Phần 236
Phần 237
Phần 238
Phần 239
Phần 240
Phần 241
Phần 242
Phần 243
Phần 244
Phần 245
Phần 246
Phần 247
Phần 248
Phần 249
Phần 250
Phần 251
Phần 252
Phần 253
Phần 254
Phần 255
Phần 256
Phần 257
Phần 258
Phần 259
Phần 260
Phần 261
Phần 262
Phần 263
Phần 264
Phần 265
Phần 266
Phần 267
Phần 268
Phần 269
Phần 270
Phần 271
Phần 272
Website chuyển qua tên miền mới là: truyensextv2.net, các bạn muốn gửi truyện cứ gửi qua email [email protected] nhé!
Thông tin truyện
Tên truyện Diễm
Tác giả Chưa xác định
Thể loại Truyện sex dài tập
Phân loại Tâm sự bạn đọc, Truyện sex có thật, Truyện teen
Tình trạng Update Phần 272
Ngày cập nhật 05/04/2025 06:39 (GMT+7)

Bình luận

Một số truyện sex ngẫu nhiên

Nữ diễn viên - Tác giả 69deluxe
Ba ngày sau, từ sáng sớm mây đen đã phủ kín bầu trời, mưa lất phất khác thường như khóc thương một người con tài hoa về với đất. Từng dòng người đông nghịt nối đuôi nhau sau một chiếc xe tan phủ kín vòng hoa, chậm rãi tiến vào Nghĩa trang thành phố. Khung ảnh Hào Nam đung đưa trước mũi xe...
Phân loại: Truyện sex dài tập Truyện loạn luân Bố chồng nàng dâu Con gái thủ dâm Đụ cave Đụ công khai Đụ tập thể Đụ thư ký Làm tình nơi công cộng Làm tình tay ba Làm tình với đồng nghiệp Thuốc kích dục Truyện 18+ Truyện bú cặc Truyện người lớn Truyện nuốt tinh trùng Truyện sex bạo dâm Truyện sex Full Truyện sex hay Truyện sex hiếp dâm Truyện sex học sinh Truyện sex ngoại tình Truyện sex phá trinh Vợ chồng
Cô em họ xinh xắn
Đúng lúc đấy thì tôi quay mặt sang, tôi đặt một nụ hôn lên môi Trang, em không né tránh, rồi tôi xoay hẳn người lại, tay tôi nhẹ nhàng giữ lấy đầu Trang ghì về phía mình, tôi và em chầm chậm, nhẹ nhàng trao nhau nụ hôn. Tôi kéo Trang ngồi lên đùi mình rồi hôn em, chúng tôi lúc đầu thật chậm...
Phân loại: Truyện sex dài tập Truyện loạn luân Đụ em họ Tâm sự bạn đọc Truyện bóp vú Truyện bú vú Truyện liếm đít Truyện người lớn Truyện sex có thật Truyện sex phá trinh
Chuyện giả như thật - Tác giả Hibiscus
Về đến quê ông bà còn bất ngờ khi thấy con dâu bế cháu về, Ninh chỉ nói dối rằng ở trên đó mãi chồng sợ buồn nên bảo về ở với ông bà một thời gian, làm hai ông bà cười híp cả mắt vào. Việc đầu tiên mà Ninh làm khi về nhà là gọi điện cho Thu muốn Thu về ngoại chơi. Nước đi tính...
Phân loại: Truyện sex dài tập Cho người khác đụ vợ mình Some Truyện bóp vú Truyện bú cặc Truyện bú lồn Truyện liếm lồn Truyện sex phá trinh
Liên kết: Truyện hentai - Truyện 18+ - Sex loạn luân - Sex Trung Quốc - Sex chị Hằng - Truyện ngôn tình - Truyện người lớn - TruyenDu.com - Facebook admin

Thể loại





Top tác giả tài năng

Top 100 truyện sex hay nhất

Top 11: Cu Dũng
Top 14: Thằng Tâm
Top 20: Giang Nam
Top 22: Lăng Tiếu
Top 26: Số đỏ
Top 28: Thụ tinh
Top 40: Lưu Phong
Top 43: Miêu Nghị
Top 46: Hạ Thiên
Top 47: Tiểu Mai
Top 68: Xóm đụ
Top 86: Tội lỗi
Top 88: Bạn vợ
Top 90: Tình già
Top 95: Diễm
Top 98: Dì Ba