– Dũng: Chào ông… tôi vừa đáp xuống Nội Bài. Trưa nay, 12h30, khách sạn Hải Vân – phòng 504.
– Nam: Ừ, cảm ơn ông đã thông báo cho tôi biết…
– Dũng: Ôke ông. Cảm ơn ông đã chia sẻ Hương với tôi nhé. Hôm nay tôi sẽ không vội vàng. Cô ấy xứng đáng được chạm đến tận cùng, không chỉ bằng da thịt… mà bằng tất cả khao khát từng bị chôn giấu.
– Nam: Ông cứ làm cho Hương cảm thấy thoải mái là được Và… một phần trong tôi cũng muốn được chứng kiến cô ấy được sống thật, được thở như đàn bà thực sự.
– Dũng: Ôk ông. Hôm nay mọi thứ rất khác biệt, vì tôi và Hương không cần che giấu nữa. Nhưng tôi hứa… sẽ giữ lấy cô ấy như thể cô ấy vẫn là của cậu.
– Nam: Không cần hứa. Chỉ cần ông làm đúng như những gì chúng ta đã nói là được…
Đọc tin nhắn mà tôi sốc ngang, mới tối hôm qua tôi vẫn còn đọc lén tin nhắn của hắn và vợ tôi, cũng chính tối qua vợ tôi đang nằm cạnh và nhắn tin cho gã. Không biết cuộc gặp này là vô tình hay cố ý nữa.
Nam đặt điện thoại xuống bàn, ngón tay vẫn còn run nhẹ. Tin nhắn cuối của Dũng hiện rõ mồn một trên màn hình:
– Dũng: Vậy thì… 12h30. Mình sẽ đợi. Không bằng lời, mà bằng ánh mắt và bàn tay đủ khiến cô ấy mở lòng… và mở hết.
Nam nhắm mắt lại. Trong đầu vang lên tiếng thở dốc tưởng tượng của Hương người đàn bà từng run rẩy dưới tay anh, giờ có thể đang mong đợi bàn tay của người khác. Là anh cho phép. Là anh mở đường. Nhưng tại sao tim anh lại đau thế này? Một luồng ghen tuông sắc lạnh quét ngang lồng ngực. Anh tưởng mình mạnh mẽ, tưởng có thể đứng ngoài cuộc chơi, tưởng chỉ cần Hương trở về nhà nguyên vẹn là đủ. Nhưng không… chỉ một dòng tin nhắn, một mốc giờ cụ thể, một cái tên “Hải Vân” thôi, cũng đủ khiến lòng anh nứt ra từng kẽ.
12h30… Nam nhìn đồng hồ. Còn hơn một tiếng. Anh bước vào phòng tắm, tạt nước lạnh lên mặt. Từng giọt nước chảy xuống cổ, tan vào cảm giác nghẹn ngào không thể gọi tên. Anh không muốn biết. Nhưng anh cũng không thể không biết. Hình ảnh Hương đứng trước gương, chọn váy, xịt chút nước hoa, soi lại son môi… bỗng nhiên trở thành thứ ám ảnh. Anh tưởng tượng ra dáng đi của cô khi bước vào sảnh khách sạn, ánh mắt vừa ngại ngùng vừa chờ đợi, rồi… cánh cửa phòng khép lại. Anh không thể ngồi yên.
12h20… Nam đỗ xe cách khách sạn Hải Vân hai con phố, ngồi im lặng trong xe. Gió thổi lùa qua khe cửa kính hé mở, mang theo mùi khói xe và chút lạnh cuối mùa xuân. Trong lòng anh, mọi thứ cứ chồng chéo: Tò mò, ghen tỵ, tội lỗi… và một thứ cảm giác lạ lùng – thứ kích thích kỳ quái khi nghĩ đến việc vợ mình đang ở rất gần, sắp thuộc về một người đàn ông khác.
12h28… Một chiếc taxi dừng lại trước khách sạn. Hương bước xuống. Váy ôm sát cơ thể, tóc buông nhẹ, bước đi nhanh nhưng không vội vã. Không nhìn quanh, không do dự. Tim Nam như thắt lại. Anh nín thở. Mắt dán chặt vào dáng người đó cho đến khi cửa kính khách sạn nuốt lấy cô. Anh không nhắn gì cho Dũng. Không gọi cho Hương. Chỉ ngồi đó, âm thầm… và chờ.
Bên trong phòng 504 – khách sạn Hải Vân. Ánh đèn vàng dịu phủ lên căn phòng yên tĩnh, mùi hương quen thuộc của gỗ ấm và tinh dầu thoang thoảng trong không khí. Hương đứng dựa nhẹ vào cánh cửa vừa khép lại, tim vẫn còn đập gấp sau đoạn đường ngắn từ xe đến đây. Đôi mắt cô ánh lên sự hồi hộp pha lẫn một chút ngại ngùng – dù đây không phải lần đầu.
Dũng bước đến, không nói lời nào. Anh chỉ nhìn cô bằng ánh mắt của một người đã chờ quá lâu để chạm lại vào thứ mình từng đắm say. Và Hương, như hiểu ngầm, thả túi xách xuống, bước tới, đặt tay lên ngực anh. Không cần lời nói. Cái siết nhẹ đầu tiên đã đủ khiến cô dựa hẳn vào anh, vòng tay anh siết lấy eo cô vừa vững chãi, vừa cuồng nhiệt như thể muốn giữ cô lại mãi trong khoảnh khắc đó.
Dũng thì thầm bên tai cô:
– Dũng: Hơn hai tháng rồi… Anh nhớ từng mùi da, từng hơi thở của em.
Hương không trả lời, chỉ khẽ ngẩng lên và để môi mình tìm đến môi anh. Nụ hôn ban đầu nhẹ, rồi nhanh chóng trở thành cơn đói khao dài ngày bị dồn nén. Tay Dũng luồn qua mái tóc cô, vuốt dọc theo cổ, rồi lần xuống bờ vai trần. Mỗi cái chạm đều như gợi lại ký ức cũ, và cũng mở ra khao khát mới.
Anh tháo từng nút áo của cô bằng sự chậm rãi đầy cố ý, không vội, không gấp, như thể muốn cô cảm nhận rõ sự thiếu vắng của anh trong suốt những ngày tháng qua. Khi lớp áo cuối cùng rơi xuống sàn, Dũng lùi lại nửa bước, ngắm nhìn thân thể đang run nhẹ vì hồi hộp trước mặt mình.
– Dũng: Vẫn đẹp như lần đầu. Không… còn đẹp hơn, vì giờ em biết mình cần gì.
Hương khẽ nhắm mắt, như chấp nhận cả ánh nhìn đó lẫn ham muốn đang lớn dần trong cơ thể. Bàn tay Dũng không còn giữ chừng mực. Anh vuốt dọc sống lưng cô, vòng tay ra sau, ôm trọn tấm lưng mềm vào ngực mình, rồi đặt môi lên cổ, lên vai, lần lượt đi qua những nơi mà anh biết – từng điểm chạm đều khiến cô phải khẽ rên lên vì nhạy cảm.
Họ cuốn lấy nhau chậm rãi trên chiếc giường lớn, trong tư thế tự nhiên như vợ chồng lâu ngày xa cách. Không vội vàng chiếm đoạt, Dũng dẫn dắt cô bằng từng cái hôn, từng cái siết tay, từng lời thì thầm mơn man bên tai:
– Dũng: Cứ để anh làm em quên hết… Dù chỉ một chiều…
Từng khoảng da thịt trần được vuốt ve, từng ánh mắt trao nhau đầy khát khao và biết ơn. Họ không cần che giấu bởi ở đây, trong phòng này, họ được phép sống đúng với phần sâu kín nhất trong mình.
Cảnh quay tới Nam đang ở bên ngoài…
Nam ngồi trong xe, mắt dán vào biển hiệu khách sạn Hải Vân.
Kim đồng hồ nhích qua 12h43.
Mọi thứ bên ngoài vẫn yên ắng. Trời không nắng, gió thổi nhè nhẹ qua khe cửa kính hé mở. Nhưng trong lòng Nam, tất cả như đang cuộn trào. Tim anh đập không theo nhịp. Lúc nhanh, lúc chậm – như thể chính cơ thể cũng không biết mình đang chờ điều gì.
Hương đã lên phòng. Dũng cũng đã ở đó từ trước. Cửa đã khép lại. Và bên trong… mọi thứ bắt đầu.
Nam nghiêng người về phía vô lăng, hai bàn tay siết chặt vô thức. Anh cố giữ mắt mình không nhìn lên tầng bốn, nhưng rồi vẫn không cưỡng lại được. Anh biết rõ căn phòng đó rèm cửa màu be, khung cửa sổ hơi trầy xước, và ánh sáng vàng mờ phát ra mỗi khi có người bật đèn.
Trong đầu anh bắt đầu hiện ra từng hình ảnh. Hương bước vào phòng, đôi mắt ngập ngừng chỉ trong vài giây, rồi tan chảy khi Dũng kéo cô lại gần. Họ hôn nhau. Chậm, sâu, như thể đã thuộc về nhau từ kiếp nào. Tay anh ta sẽ lần qua bờ lưng trần của cô nơi Nam từng vuốt ve hàng trăm lần giờ đang bị một người đàn ông khác khám phá.
Anh không biết mình ghen hay bị kích thích. Hoặc cả hai. Một phần trong anh đang hình dung… Hương rên lên trong tay Dũng. Một phần khác thì thầm: “Cô ấy là vợ mày.”
Mồ hôi rịn ra nơi thái dương. Anh không hút thuốc, nhưng lúc này, đôi tay lại thèm được cầm điếu gì đó để giết thời gian và giết luôn những hình ảnh đang hiện lên như phim chiếu chậm trong đầu.
Từng tiếng động nhỏ từ con phố cũng làm tim anh giật mình. Có lúc anh gần như bật cửa xe, bước vào khách sạn, đi thẳng lên tầng 5 chỉ để dừng lại trước cánh cửa phòng, lắng nghe… hoặc phá vỡ tất cả. Nhưng rồi anh lại ngồi yên. Đau, nhưng không thể rời mắt khỏi điều khiến mình đau.
Anh nhớ lại ánh mắt Hương sáng nay, khi cô bước ra khỏi phòng ngủ: Lặng lẽ chọn váy, chải tóc kỹ hơn mọi ngày, xịt một chút nước hoa mà từ lâu cô không dùng. Không nói gì, không giải thích chỉ là một cái nhìn thật lâu. Và anh đã gật đầu. Không cần lời, cả hai đều hiểu hôm nay là ngày gì.
Kim đồng hồ chỉ 1h03.
Họ vẫn ở trong đó. Còn anh thì đang tan chảy ngoài này.
… Bạn đang đọc truyện Tôi đã ngoại tình dễ dàng như thế tại nguồn: http://truyensextv2.net/toi-da-ngoai-tinh-de-dang-nhu-the/
1h25 phút chiều.
Nam vẫn ngồi trong xe, hai tay đã buông lỏng khỏi vô lăng từ lâu. Lưng anh hơi đổ ra sau, mắt nhìn thẳng vào khoảng không trước kính lái, không phải để quan sát, mà chỉ để tránh việc nhìn lên tầng 4 lần nữa.
Nắng đã bắt đầu chiếu xiên qua tán cây. Ánh sáng phản chiếu lên biển số những chiếc xe đi ngang, nhảy múa như một trò đùa câm lặng giữa buổi trưa. Mọi thứ ngoài kia vẫn sinh hoạt bình thường. Chỉ riêng lòng anh là không.
Anh thở dài. Rất khẽ. Gần như là một nhịp gió mỏng lướt qua kẽ môi.
“Bao lâu rồi nhỉ? Gần một tiếng”
Anh nghĩ đến những gì có thể đang diễn ra bên trong: Cơ thể Hương cong lên dưới bàn tay Dũng. Môi cô ấy hé mở, rên nhẹ khi bị anh ta thì thầm bên tai. Có lẽ cô đang cào nhẹ lên tấm lưng Dũng, hoặc gối mặt vào ngực anh ta sau một đợt mê man. Những điều ấy, Nam từng biết rõ. Nhưng giờ… chúng không còn là của anh.
Anh đã cho phép. Và cái sự “cho phép” ấy giờ như một cái gông siết ngược lại cổ mình. Cảm giác như tự nguyện uống một liều thuốc độc ngọt, rồi ngồi chờ nó ngấm.
Anh lôi điện thoại ra. Màn hình vẫn là tin nhắn cuối của Dũng:
“Vậy thì… 12h30. Mình sẽ đợi. Không bằng lời, mà bằng ánh mắt và bàn tay đủ khiến cô ấy mở lòng… và mở hết.”
Không thêm tin nhắn nào nữa. Không cuộc gọi. Không một tiếng động báo rằng “xong rồi”. Họ không cần báo. Vì trong thỏa thuận ngầm này, cái quyền được biết cũng không còn thuộc về anh.
Nam chợt cười, một tiếng cười khô khốc.
“Mình thật kỳ lạ…”
Muốn Hương được sống thật. Được ham muốn. Nhưng khi cô thật sự bước vào điều đó, lòng mình lại nát ra từng mảnh.
Anh ngả đầu ra sau, nhắm mắt. Không ngủ, không thở đều. Chỉ là cố để bản thân không thấy gì nữa. Không thấy khách sạn, không thấy căn phòng trên tầng bốn, không thấy hình ảnh Hương run rẩy trong tay người đàn ông khác… mà lại quấn quýt như một người vợ thực sự.
Và rồi, trong cái khoảng lặng mê man ấy, bất giác, cơ thể anh phản ứng. Một cảm giác vừa nhục nhã, vừa kích thích dâng lên như ngọn sóng dữ âm thầm. Anh không muốn chạm vào nó. Nhưng nó ở đó, rõ ràng.
Một phần trong anh… vẫn là đàn ông. Và đàn ông luôn tưởng tượng điều họ không được chứng kiến.
1h56 phút chiều. Cánh cửa kính sảnh khách sạn Hải Vân mở ra. Một bóng hình quen thuộc bước ra từ trong ấy nhẹ nhàng, không vội, nhưng rõ ràng không còn dáng đi e dè như lúc vào.
Hương. Nam nín thở. Tay anh bất giác nắm lại trên đùi, mồ hôi đã lạnh khô từ lâu. Qua lớp kính xe, mọi thứ như được làm chậm lại.
Cô mặc lại chiếc váy ban sáng, mái tóc vẫn buông xuống vai, hơi rối nhẹ ở phần gáy. Gương mặt không trang điểm đậm, nhưng lại sáng bừng bởi thứ gì đó không thể gọi tên. Không phải niềm vui nhưng cũng không phải mệt mỏi. Là dư âm. Một dư âm ấm nóng, chưa kịp tan.
Cô không nhìn quanh, không kiểm tra ai có đang theo dõi mình. Cô chỉ đứng đó vài giây, rút điện thoại ra, nhắn một dòng rất ngắn rồi cất lại và bước chậm ra lề đường, vẫy một chiếc taxi.
Nam nhìn thấy rõ bờ môi cô hơi hé, đôi mắt vẫn như đang chìm trong cơn sóng nào đó chưa kịp rút. Không có sự tội lỗi trong ánh mắt ấy. Nhưng cũng không phải dửng dưng.
Hương đang mang theo một phần của Dũng ra khỏi khách sạn. Và Nam thì vẫn đang giữ phần còn lại của cô ở nhà, trong những thói quen nhỏ nhặt, trong bữa cơm tối, trong tiếng con gọi “mẹ”.
Anh cúi đầu xuống, tránh ánh mắt mình chạm vào cô khi taxi lăn bánh đi ngang qua đầu xe. Chỉ một tích tắc, anh ngước lên và bắt gặp đôi mắt cô qua lớp kính xe.
Chớp mắt. Chỉ thế. Không có bất ngờ. Không có lảng tránh. Chỉ là một cái nhìn ngắn ngủi. Nhưng đủ để khiến lòng anh vỡ thành hàng vạn mảnh nhỏ. Và trong mớ vụn vỡ đó, lại có một thứ rất lạ lùng… như là bình yên.
Cô không cười. Nhưng cũng không khóc. Cô chỉ lặng lẽ đi qua cuộc đời anh theo cách mà anh cho phép.
2h17 phút chiều.
Nam vẫn ngồi trong xe. Hương đã rời đi được gần hai mươi phút, nhưng anh vẫn chưa nổ máy. Trong lòng là một mớ cảm xúc đan xen: Mệt, trống rỗng, nhưng không hoàn toàn đau đớn. Giống như sau một cơn bão lớn, mọi thứ bị cuốn sạch, chỉ còn lại sự tĩnh lặng đến lạnh người.
Ting…
Tiếng điện thoại rung nhẹ trong hộc để cốc. Nam chậm rãi cầm lên. Là Dũng.
– Dũng: Cô ấy đi rồi. Tôi không giữ lại. Hương dịu dàng hơn mọi lần. Không hỏi, không trách, chỉ… nằm rất im sau tất cả. Có lẽ vì cô ấy biết anh đang chờ.
Nam đọc chậm, từng chữ như ngấm vào máu. Tay anh khẽ run. Tin nhắn tiếp theo đến gần như ngay sau đó:
– Dũng: Cảm ơn vì đã để cô ấy sống thật một lần nữa. Nhưng xin lỗi… vì tôi lại là người chứng kiến điều đó gần hơn anh.
Nam đặt điện thoại xuống đùi, mắt nhìn ra ngoài. Gió chiều thổi qua nhẹ hơn ban trưa. Nắng xiên xuống mặt đường loang lổ. Không có gì trong tim anh gọi là “vui” hay “thỏa mãn”. Nhưng cũng không hẳn là đau.
Chỉ là… một nỗi buồn đẹp, kéo dài như dư âm một bản nhạc, khi cả người chơi lẫn người nghe đều biết nó không thuộc về ai nhưng lại rất thật trong khoảnh khắc đó.
Anh mở điện thoại, gõ vài chữ, rồi xóa. Đắn đo một lúc, cuối cùng chỉ gửi một dòng:
– Nam: Đừng để cô ấy có quá nhiều tình cảm với anh. Dù sao… cô ấy vẫn là phụ nữ đã có gia đình nên hãy nhắc nhở cô ấy trở về với gia đình…
2h32 chiều.
Nam nổ máy xe. Không bật radio. Không điều hòa. Chỉ có tiếng động cơ khẽ rù rì như tiếng thở dài. Anh không nghĩ mình sẽ lái đi đâu. Chỉ là… không thể ngồi đó thêm một phút nào nữa, đối diện với bức tường khách sạn nơi vợ anh vừa bước ra, mang theo mùi da thịt của người khác trên cổ, trên ngực… và có thể là sâu hơn thế nữa.
Chiếc xe lướt chậm qua từng con phố Hà Nội buổi chiều. Ánh nắng nghiêng xiên rọi qua những tán cây già, loang loáng lên kính chắn gió như những ký ức không thể chối bỏ. Anh không vội cũng chẳng thể vội. Cảm giác như mọi chuyển động trong anh đều bị làm chậm lại bởi sức nặng của thứ vừa xảy ra: Một cuộc yêu, đầy đủ, giữa vợ mình và một người đàn ông khác… được anh đồng thuận.
Nam lái xe qua hồ Tây. Gió mát lùa qua ô kính hạ xuống một nửa. Mùi nước, mùi cây, mùi nắng phả vào mặt nhưng không làm dịu được gì bên trong. Anh nhớ dáng Hương mỗi sáng chủ nhật, khi pha cà phê cho anh. Nhớ ánh mắt cô cuối tuần trước, nhìn anh không chạm, không oán, chỉ có một lớp sương mỏng giăng đầy như thể cô đang nói:
“Em vẫn ở đây, nhưng anh có còn chạm vào em nữa không?”
Anh đã im lặng. Và giờ, cô chạm vào người khác.
Nam dừng xe ở một con đường vắng bên hồ. Không có mục đích gì rõ ràng. Anh chỉ muốn bước ra, hít một hơi thật sâu nhưng ngay cả không khí cũng nặng mùi câu hỏi.
“Tại sao mình lại cho phép?”
“Mình là kẻ cao thượng hay chỉ là một người đàn ông bất lực?”
“Liệu cô ấy có trở về… hay một phần trong cô ấy đã không còn thuộc về mình nữa?”
Anh không có câu trả lời. Chỉ có lòng bàn tay siết lại trên vô lăng, như đang cố níu một thứ gì đó đã quá trơn tuột.
Một cặp đôi trẻ chạy xe máy vụt qua, cô gái phía sau ôm chặt lưng bạn trai, đầu gục vào vai anh ta. Tự nhiên Nam thấy cay nơi sống mũi. Cảm giác được yêu… đơn giản mà tàn nhẫn.
… Bạn đang đọc truyện Tôi đã ngoại tình dễ dàng như thế tại nguồn: http://truyensextv2.net/toi-da-ngoai-tinh-de-dang-nhu-the/
18h30…
Cửa mở. Không tiếng khóa lạch cạch, không một lời chào từ vợ chỉ có tiếng con nhỏ chạy ra. Chỉ là một khoảng im lặng bình thản như thể ngôi nhà này cũng hiểu hôm nay có điều gì đó rất khác.
Nam bước vào, khẽ khép cửa sau lưng. Anh không cởi giày ngay, cũng không gọi tên ai. Chỉ đứng đó, để hơi lạnh của sàn nhà xuyên qua lòng bàn chân mà kéo anh về với thực tại.
Trong bếp, Hương đang đứng. Mặc bộ đồ ở nhà mềm mại, tóc buộc cao gọn gàng. Trên bếp là nồi nước đang sôi lăn tăn, mùi hành phi lan ra thoảng thoảng. Cô quay lại khi nghe tiếng cửa. Họ nhìn nhau. Không ai cười. Cũng không giật mình. Chỉ là ánh mắt chạm vào nhau trong khoảng trống không lời, nơi mọi điều đều đã biết và không cần được hỏi.
Hương không hỏi anh đã đi đâu.
Nam cũng không hỏi cô có ổn không. Họ chỉ… đứng nhìn nhau. Như thể đang dò tìm: Trong mắt kia, mình còn lại điều gì?
Hương đặt muỗng xuống bàn. Tay cô hơi run, dù vẻ ngoài vẫn tĩnh lặng. Có thể là vì tàn dư của cuộc ân ái ban trưa vẫn còn vương trong da thịt, hoặc là vì cô không biết phải bắt đầu từ đâu.
Nam bước đến gần. Không quá nhanh. Đủ để cảm thấy được hơi ấm từ người phụ nữ đã đầu ấp tay gối với mình bao năm, và giờ… là người đàn bà của cả hai. Cô không né. Anh cũng không chạm. Chỉ đứng cách nhau một nhịp thở. Rồi Hương khẽ nói, giọng không rõ là thở dài hay xin lỗi:
– Hương: Em đã quay về.
Nam nhìn cô rất lâu. Trong mắt anh, không có giận dữ. Chỉ có một nỗi buồn dịu lại, như tro sau lửa. Anh gật đầu khẽ, rồi cúi xuống cởi giày, bước vào nhà như mọi ngày. Nhưng không còn là “như mọi ngày” nữa.
Hương quay lại bếp, tiếp tục nấu ăn. Nam ngồi xuống ghế, ánh mắt vẫn dõi theo cô từng chuyển động nhỏ của đôi tay, dáng đi, tiếng thở. Bữa cơm tối nay có thể vẫn là canh cải, thịt kho, một ít rau xào. Nhưng giữa họ… đã có thứ gì đó vừa đứt vừa bắt đầu lại.
7h10 tối.
Bàn ăn vẫn như mọi ngày: Ba món đơn giản, hai đôi đũa, hai chiếc bát trắng. Nam ngồi bên trái, Hương ngồi phía đối diện. Căn bếp ấm và sáng nhưng trong lòng mỗi người, lại âm u như chạng vạng không mặt trời.
Hương rót nước cho anh, tay không chạm vào ly. Nam đón lấy, không nói gì. Đôi mắt họ gặp nhau thoáng chốc rồi lại lặng lẽ lướt qua.
Cả hai bắt đầu ăn, chậm rãi, máy móc như thể từng động tác đã được lập trình. Nhưng trong từng nhịp gắp, từng lần múc canh, là một thứ im lặng rất lạ không gượng, nhưng không yên.
Tiếng đũa chạm vào thành bát vang lên rõ ràng, như tiếng thở dài bị kìm nén trong lòng mỗi người.
Nam liếc nhìn đĩa thịt kho. Vẫn là vị anh thích. Hơi mặn một chút, nhưng có màu nâu sáng bóng, đúng kiểu Hương hay làm. Có điều hôm nay, anh thấy nó nhạt đi không phải vì vị, mà vì lòng anh không còn nguyên.
Anh ngẩng lên. Hương đang ăn chậm, mắt nhìn xuống chén, gương mặt không biểu cảm. Nhưng Nam biết rõ: Đằng sau sự im lặng đó là hàng ngàn điều cô không thể nói. Không phải vì không muốn, mà vì không biết phải bắt đầu từ đâu.
Một miếng rau rơi khỏi đũa cô. Cô khẽ cúi nhặt, như một phản xạ. Nam suýt bật ra một câu đùa quen thuộc “em lại hậu đậu rồi kìa” nhưng rồi… anh nuốt lại. Không phải vì giận, mà vì biết: Câu đùa đó hôm nay không còn vô tư được nữa.
Không ai nói về buổi chiều. Không ai hỏi “em đi đâu”, hay “anh làm gì”. Nhưng chính cái im lặng đó lại khiến mọi điều trở nên rõ ràng hơn bất kỳ lời thú nhận nào.
Bữa cơm kéo dài hơn thường lệ. Không vì họ ăn nhiều, mà vì họ không muốn kết thúc sớm sợ rằng sau bữa ăn này, sẽ là khoảng cách thật sự mà không còn bữa nào có thể vá lại.
Nam đặt đũa xuống trước, lau miệng bằng khăn giấy.
Hương nhìn anh, khẽ hỏi:
– Hương: Anh no chưa?
Nam gật đầu. Ánh mắt họ chạm nhau lần nữa. Không giận dữ. Không oán trách. Nhưng cũng không còn trong trẻo. Chỉ là một cái nhìn… đầy biết ơn, xen lẫn tiếc nuối.
– Nam: Cảm ơn vì bữa cơm. Anh nói rất khẽ.
Hương mím môi. Một nhịp chậm.
– Hương: Em vẫn luôn nấu cho anh, mà…
Rồi cô cúi đầu, gom chén bát. Vai cô hơi run. Nam nhìn theo. Trong lòng anh có một khoảng trống rất lớn nhưng anh không biết phải lấp nó bằng lời nào.
Và rồi, anh chỉ thầm nghĩ:
“Chúng ta vẫn đang ngồi cùng mâm, nhưng không còn cùng nhau.”
10h47 tối.
Phòng ngủ tối dần, chỉ còn ánh sáng vàng lờ mờ hắt ra từ chiếc đèn ngủ ở góc đầu giường. Hương nằm nghiêng quay lưng lại phía Nam. Tấm lưng cô nhỏ bé và im lặng. Cách cô thở đều, chậm, nhưng không thật cho anh biết: Cô chưa ngủ.
Nam nằm sát mép giường bên kia. Hai người cách nhau chỉ hơn một gang tay. Nhưng giữa họ là cả một ngày đầy im lặng, đầy va chạm mà không chạm vào đâu được.
Ngoài cửa sổ, tiếng gió đêm luồn qua khe lá. Hà Nội đã ngủ. Chỉ có hai trái tim vẫn thức. Nam xoay người, giọng anh trầm và rất nhẹ:
– Nam: Em… có ổn không?
Hương không trả lời ngay. Một lúc sau, cô khẽ gật đầu. Nhưng Nam không nhìn thấy chỉ cảm nhận được qua chuyển động nhè nhẹ của tấm nệm.
Anh hỏi tiếp, nhỏ hơn:
– Nam: Có… đau không?
Lần này, Hương quay mặt lại. Cô không khóc, không run. Chỉ là đôi mắt ươn ướt, và một câu gần như thì thầm:
– Hương: Không đau… Nhưng mệt.
Nam nuốt khan. Anh muốn đưa tay ra nắm lấy tay cô, nhưng lại sợ… nếu chạm vào, tất cả sẽ vỡ. Không gian giữa họ đông cứng trong một giây.
Nam quay hẳn người lại. Tay anh lúc này đã không thể kìm. Anh khẽ chạm vào tóc cô, luồn một tay qua cổ cô, kéo cô vào lòng. Lần đầu tiên trong cả ngày, họ chạm vào nhau. Không phải vì tình dục. Mà vì nỗi nhớ. Vì yêu vẫn còn nhưng đã có lúc bị lạc.
Hương gục đầu vào ngực anh, nhắm mắt lại. Cô không trả lời, nhưng vòng tay siết nhẹ lấy eo anh một dấu hiệu mong manh… rằng giữa tổn thương, vẫn có thể bắt đầu lại.
Ngoài trời, gió thổi nhẹ. Và bên trong, hai người từng đi chệch khỏi nhau đang cố gắng tìm lại đường về dù là trong im lặng, dù bằng những cái ôm còn run.
Đêm xuống sâu. Tiếng đồng hồ trong phòng khách vẫn gõ từng nhịp chậm đều, như nhắc nhở rằng thời gian vẫn đang trôi, dù lòng người thì cứ kẹt lại ở một buổi chiều chưa thể gọi tên. Nam và Hương nằm bên nhau.
Không ôm. Không quay lưng. Chỉ là hai thân thể nằm trên cùng một mặt giường, đắp cùng một tấm chăn, nhưng mỗi người mang một khoảng trống riêng.
Gió đêm luồn qua khe cửa sổ hé, mang theo tiếng cây xào xạc. Không khí lành lạnh khiến Hương co chân nhẹ lại, tấm lưng trần hơi rùng mình dưới lớp áo mỏng. Nam cảm nhận được, theo phản xạ, anh xoay người kéo nhẹ tấm chăn lên cho cô một cử chỉ cũ kỹ, từng quen thuộc… nhưng nay lại khiến chính anh ngập trong giằng xé.
Tay anh chạm hờ vào lưng cô. Cô không gạt đi, nhưng cũng không ngả vào. Chỉ nằm im. Cái im lặng ấy nặng hơn mọi tiếng thở dài.
Nam nhắm mắt lại, nhưng không thể dừng dòng suy nghĩ: Liệu bàn tay anh vừa chạm vào là nơi Dũng đã đặt môi xuống buổi trưa nay? Liệu hơi thở cô đang tỏa ra có còn dư âm của tiếng rên đã bật ra trong một căn phòng khác, một vòng tay khác?
Anh từng là người duy nhất biết những điểm nhạy cảm trên cơ thể Hương, nơi chỉ cần chạm nhẹ là cô cong người khẽ rên. Nhưng giờ… không chắc nữa. Có thể Dũng đã tìm ra nhiều hơn. Chính Hương cũng có thể đã hé lộ nhiều hơn.
Tưởng tượng chính là hành hình chậm.
Mỗi nhịp thở nhẹ của cô vang lên trong bóng tối, đối với Nam lúc này, như một câu hỏi mà anh không dám trả lời. Anh lật người về phía cô, tay lần tìm khoảng trống giữa hai người. Không chạm. Chỉ đặt gần.
Hương cảm nhận được. Cô thở sâu. Rồi khẽ xoay lại. Hai người đối mặt, trong một bóng tối lờ mờ, nơi không ai còn dũng khí để nhìn rõ mắt nhau.
– Hương: Em chưa ngủ – cô thì thầm.
Nam khẽ gật.
– Nam: Anh cũng vậy…
Họ nằm như thế. Gần đến mức chỉ cần đưa tay ra là có thể chạm vào nhau. Nhưng không ai chủ động. Không phải vì không muốn. Mà vì cả hai đều sợ: Nếu chạm vào, người kia sẽ vô thức nghĩ đến Dũng.
Cơ thể giờ không chỉ còn là nơi chốn của hai người. Nó đã có dấu vết của người thứ ba. Dù vô hình, nhưng rất thật. Một nỗi đau không có máu, nhưng vẫn khiến lòng nhức nhối.
Hương khẽ đưa tay lên, như định chạm vào má Nam rồi dừng lại giữa chừng. Cô rút tay về, siết nhẹ vào chăn. Trong bóng tối, tiếng vải lạo xạo nghe rõ như tiếng nuốt nghẹn.
Nam muốn ôm cô. Muốn vùi mặt vào hõm cổ quen thuộc ấy. Nhưng rồi lại nghĩ:
“Lỡ như cô ấy vẫn còn mùi của người khác?”
“Lỡ như khi nhắm mắt lại, chính mình cũng tưởng tượng ra một thân thể khác trong vòng tay?”
Và thế là anh nằm im.
…
Còn tiếp…
| Thông tin truyện | |
|---|---|
| Tên truyện | Tôi đã ngoại tình dễ dàng như thế |
| Tác giả | Cô vợ Hà Nội |
| Thể loại | Truyện sex dài tập |
| Phân loại | Truyện bú cặc, Truyện bú lồn, Truyện móc lồn, Truyện NTR, Truyện sex ngoại tình |
| Tình trạng | Update Phần 8 |
| Ngày cập nhật | 24/01/2026 05:55 (GMT+7) |