Thư run, tay siết chặt mép bàn đến trắng khớp, “Dạ, anh, em…” nhưng lời mắc nghẹn trong cổ, không thốt nổi. Hoàng đập mạnh tay xuống bàn, tiếng “ầm” vang lên làm cốc nước sóng sánh, “Thư, anh thấy tin nhắn từ Nam, em nói đi, chuyện gì giữa em với nó?” Nước mắt Thư trào ra, cô bật khóc, giọng nghẹn ngào: “Anh, em sai rồi, nhưng không như anh nghĩ đâu.” Hoàng nghiêng người, mắt hằn tia máu, ” Không như anh nghĩ là sao? Em nói nhanh đi, đừng chọc điên anh ” Thư cúi đầu, tóc rũ xuống che khuôn mặt đẫm lệ, thú nhận một phần sự thật: “Nam có lần khám thai cho em, anh ta… sờ soạng em, em sợ quá không dám nói, anh ta quay clip uy hiếp em, em không muốn anh biết.”
Hoàng đỏ mắt, đứng bật dậy, đấm mạnh vào tường, tiếng “rầm” vang lên như xé tan không gian, ” Thật sự chỉ là chạm thôi sao, chỉ vậy mà em giấu anh, em sợ gì chứ, em đùa anh hả” Thư quỳ xuống sàn, ôm chân anh, “Anh, em sợ mất anh, sợ anh không tin em, em không muốn gia đình mình tan nát.” Hoàng thở dốc, tay nắm chặt thành nắm đấm, giọng run: ” Em nghĩ anh là con nít sao, em còn chưa nói hết ra sao”? Anh sẽ đi gặp nó ngay, em ở nhà.” Anh lấy áo khoác, bước ra cửa, không ngoảnh lại, để lại Thư ngồi bệt dưới sàn, tay ôm đầu, lòng tan nát: “Anh biết rồi, mình mất anh thật sao?”
Trưa đến, ánh sáng xám vẫn phủ kín căn nhà, gió lạnh ma quái lùa qua khe cửa làm rèm phất phơ như bóng ma. Thư ngồi trên sofa, mắt đỏ hoe, tay ôm gối, cố giữ bình tĩnh nhưng lòng như cơn bão không ngừng gào thét. Điện thoại rung lên từ số lạ: “Thư, anh Nam bảo em chuẩn bị, tối nay anh ấy tới lấy câu trả lời cuối.” Thư hoảng, tay run gọi lại, không ai nghe, cô nhắn Nam: “Anh đừng tới, tôi không muốn gì hết, anh để tôi yên.” Nam trả lời qua điện thoại, giọng lạnh lùng: “Em không chọn thì anh chọn cho em, tối gặp.” Thư thả điện thoại xuống, ôm mặt, “Hắn không buông tha, mình phải làm sao, anh đang giận, mình thật tệ mà”
Hoàng đẩy cửa về, tay đầy vết xước, áo dính bụi, mắt đỏ ngầu hơn lúc sáng, anh đứng trước Thư, giọng khàn: “Anh đã gặp Nam, nó không nhận, bảo em tự kể, Thư, em nói hết chưa?” Thư quỳ xuống lần nữa, ôm chân anh, nước mắt rơi lã chã, “Anh, em không ngủ với Nam, chỉ có lần đó thôi, em thề, anh tha cho em.” Hoàng cúi xuống, nâng cô dậy, tay run khi chạm vào vai cô, giọng nghẹn: “Được anh tin em lần này, nhưng anh không tha cho Nam, em đưa anh USB đó đi.” Thư run, bước vào phòng, lấy chiếc USB trong hộp trang sức, đưa cho anh bằng hai tay, “Đây, anh, em không giấu gì nữa.” Hoàng siết chặt USB trong tay, ánh mắt sắc lạnh, “Anh sẽ xử lý xong chuyện này, em đừng sợ,” rồi anh quay đi, để lại Thư đứng đó, lòng như tro tàn.
Tối đến, con hẻm tối gần nhà chìm trong bóng tối dày đặc, chỉ có ánh đèn đường lập lòe chiếu lên vỉa hè loang lỗ vết mưa cũ. Gió lạnh thổi qua, làm bóng cây lay động như ma quái, tiếng lá khô xào xạc vang lên giữa không gian tĩnh mịch. Hoàng đứng trong hẻm, áo khoác đen phất phơ, tay cầm USB, gọi Nam: “Nam, ra đây, tao cần nói chuyện lần cuối.” Nam xuất hiện từ bóng tối, áo khoác đen, điếu thuốc cháy đỏ trên tay, cười khinh: “Hoàng, mày vẫn chưa hiểu hả, Thư thích tao, mày giữ không nổi đâu.” Hoàng ném USB xuống đất, đạp mạnh, tiếng “rắc” vang lên khi vỏ nhựa vỡ tan, “Mày hết trò uy hiếp rồi, tao cảnh cáo lần cuối, tránh xa vợ tao.” Nam cúi xuống, nhặt mảnh USB vỡ, nhếch môi, “Mày nghĩ tao chỉ có một bản sao? Mày chờ xem.”
Thư đứng sau cửa sổ, rèm khép hờ, nhìn ra hẻm tối, thấy Hoàng đối mặt Nam, lòng đau như cắt, “Anh làm gì vậy, đừng vì mình mà đánh nhau.” Điện thoại rung, tin nhắn từ số lạ kèm ảnh: Thư trong nhà hàng Ngọc Lan, tay Nam luồn dưới bàn, lồn cô ướt át qua quần short, ánh mắt đờ đẫn, “Chúc mừng, Hoàng chưa thấy cái này, quà tặng của Nam đó?” Thư run, tay nhấn xóa tin, nhưng hình ảnh như khắc sâu vào đầu, ” Tên khốn nạn, hắn đã sắp xếp từ trước rồi sao?” Cô ôm ngực, thở dốc, “Mình phải nói với anh, chỉ mong anh tin mình thôi?”
Hoàng đẩy cửa về, tay dính máu từ vết xước, ôm Thư từ sau, giọng run: “Anh xử lý xong rồi, em đừng sợ nữa, anh đạp nát USB rồi.” Thư gật, nước mắt rơi, “Dạ, anh, e còn sợ lắm,” bởi vì lòng cô biết mọi chuyện chưa xong, ảnh từ số lạ như bóng tối bám lấy cô. Hoàng siết chặt cô, “Anh tin em, nhưng em phải mạnh lên, đừng để ai thao túng nữa.” Thư gật, “Dạ, anh,” nhưng dấu vết trong lòng cô vẫn cháy âm ỉ – không chỉ tội lỗi mà còn chút ham muốn cô không dám thừa nhận, thứ mà Nam đã gieo vào cô từ lần đầu chạm tay.
Nam đứng trong hẻm, nhìn mảnh USB vỡ dưới chân, cười lạnh: “Rượu mời không muốn, muốn rượu phạt hả con đĩ ” Anh ta búng tàn thuốc, ánh mắt sắc như dao cắt qua bóng tối, “Hoàng, mày bảo vệ được bao lâu?” Bóng tối lên ngôi, che phủ sự thật chưa phơi bày hoàn toàn. Hoàng và Thư ôm nhau trong nhà, ánh đèn vàng cam mờ nhạt, nhưng khoảng cách vô hình giữa họ lớn dần. Gió lạnh thổi qua hẻm, mang theo câu hỏi treo lơ lửng: Lằn ranh của Thư đã vỡ một nửa, liệu cô sẽ đứng vững hay gục ngã khi Nam quay lại với chiêu trò mới ở giai đoạn sau?
Thông tin truyện | |
---|---|
Tên truyện | Tình yêu hôn nhân lý trí và dục vọng |
Tác giả | Thâm Dư |
Thể loại | Truyện sex ngắn |
Phân loại | Truyện bóp vú, Truyện bú lồn, Truyện liếm lồn |
Tình trạng | Update Phần 8 |
Ngày cập nhật | 27/03/2025 11:53 (GMT+7) |