– Thầy… em… em không chịu được nữa… Em say quá rồi…
Nhưng ông Trương chẳng thèm đoái hoài đến lời van xin mong manh ấy. Ông ngồi sát bên trái nàng, vai ép chặt vào vai mảnh khảnh của Nhi, hơi thở nồng nặc mùi rượu và thuốc lá phả vào gáy nàng, nóng hổi và nhầy nhụa như một làn khói độc. Đôi mắt lấm lét giờ sáng rực lên dục vọng trần trụi, chẳng còn chút ý tứ nào che đậy. Tay trái ông cầm chén rượu, cố dí sát vào đôi môi đỏ mọng đang run rẩy của Nhi, vài giọt rượu sóng sánh tràn ra, chảy xuống cằm nàng, trong khi tay phải đã đặt lên đùi nàng từ lúc nào. Qua lớp vải mỏng của chiếc váy xanh ngọc, ngón tay cái thô ráp của ông xoa nhẹ, chậm rãi, từng vòng tròn nhỏ trên làn da mềm mại, ấm nóng. Ông cảm nhận rõ cơ đùi nàng rung lên từng đợt vì căng thẳng, làm ông nuốt nước bọt cái “ực”, giọng khàn khàn đầy thèm khát:
– Cô Nhi… say tí có sao đâu… Thả lỏng đi nào, chỉ có tôi với cô thôi… hì hì… thoải mái tí đi…
Nhi rùng mình, cố nghiêng người sang phải để tránh, nhưng men rượu làm nàng chậm chạp, đầu óc mơ hồ như bị nhốt trong sương mù. Tay phải ông Trương không dừng lại, ngón tay cái day mạnh hơn, trượt dần lên phần đùi trong gần mép váy. Ông miết từng chút một, cảm giác làn da mịn màng căng lên dưới tay mình, rồi bất ngờ luồn hẳn qua mép váy ngắn, những ngón tay thô ráp chạm vào lớp quần lót mỏng manh của Nhi. “Sột…” – tiếng vải váy bị vén lên vang nhỏ, ông xoa nhẹ lên vùng bướm qua lớp vải, ngón trỏ và ngón cái miết dọc theo đường kẻ giữa, cảm nhận độ ẩm ướt đã thấm ra từ lúc nào. “Nhép…” – một tiếng nhỏ lọt ra khi ông nhấn mạnh hơn, nước nhờn từ bướm nàng thấm qua lớp vải, dính ướt đầu ngón tay ông. Ông trợn mắt, đôi mắt đỏ ngầu sáng rực, cười nham nhở:
– Trời ơi… ướt thế này rồi… Cô thích tôi làm thế này đúng không? Đừng giả vờ nữa… tôi biết mà…
Nhi giật mình, mặt đỏ bừng, nước mắt lăn dài trên má trắng hồng vì xấu hổ tột độ. Nàng cảm nhận rõ ngón tay ông Trương miết qua lớp quần lót, mỗi cái chạm làm bướm nàng co bóp mạnh, nước nhờn rỉ ra thêm dù nàng không muốn. Cơ thể phản bội lý trí, men rượu hòa lẫn ký ức nhục cảm đêm qua làm nàng mất kiểm soát. Nàng cắn môi, lắc đầu yếu ớt, giọng nghẹn ngào:
– Không… thầy đừng… ahh… em không muốn… ahh… Dừng lại đi…
Nhưng lời nàng chỉ như đổ dầu vào lửa. Ông Trương đặt chén rượu xuống bàn cái “cạch”, tay trái rảnh rỗi lập tức tham gia, luồn qua mép váy nhanh như chớp. Ngón trỏ và ngón giữa của tay trái tách lớp quần lót mỏng sang một bên, “sột…” – tiếng vải bị kéo lệch vang lên rõ hơn, để lộ vùng bướm hồng hào, ướt át của Nhi. Ông cảm nhận lông mu đen mượt cọ vào mu bàn tay, nước ấm từ bướm nàng thấm lên ngón tay, làm ông rùng mình vì kích thích. Ông thì thầm, giọng run run vì thèm khát:
– Ướt nhẹp thế này… chặt thế này… Cô muốn tôi lắm rồi, Nhi ơi… Để tôi làm cô sướng nhé… hì hì…
Nhi co người, hai đùi khép chặt cố ngăn cản, nhưng tay trái ông Trương đã nhanh hơn. Ngón trỏ và ngón giữa tách đôi môi bướm nàng ra, lớp thịt mềm mại, ướt át bên trong rung nhẹ dưới tay ông. “Nhép…” – tiếng nước nhờn bị khuấy động vang lên khi ông đẩy ngón trỏ vào sâu, chạm đến điểm nhạy cảm bên trong. Ông cong ngón tay, móc nhẹ, rồi bắt đầu đâm ra đâm vào chậm rãi. “Nhép… nhép… nhép…” – âm thanh nhỏ liên tục phát ra, mỗi lần ngón tay ông trượt vào, nước nhờn chảy ra nhiều hơn, thấm ướt cả kẽ tay. Nhi rên khẽ, không kìm được: “Ahh… ahh…”, giọng nàng nhẹ nhàng, run run, thoát ra từ cổ họng khô khốc, hòa với tiếng thở gấp của ông Trương. Cơ thể nàng giật nhẹ mỗi lần ngón tay ông chọc sâu, hai đùi run rẩy, nước mắt lăn dài trên má:
– Thầy… ahh… đừng mà… em xin thầy… ahh…
Ông Trương như mất hết lý trí, tay trái ông tăng tốc, ngón trỏ và ngón giữa đâm vào bướm Nhi nhanh hơn, sâu hơn. “Nhép! Nhép! Nhép!” – Tiếng nước nhờn bị khuấy động vang lên liên hồi, rõ ràng hơn trong không gian kín, như một bản nhạc dâm dục đầy kích thích. Ông cong hai ngón tay, móc mạnh vào điểm G của Nhi, cảm nhận bướm nàng co bóp chặt quanh ngón tay mình, nước nhờn chảy ra nhiều đến mức thấm ướt cả lòng bàn tay, nhỏ xuống ghế thành những giọt long lanh dưới ánh đèn mờ. Nhi rên nhẹ, giọng đứt quãng: “Ahh… ahh… ahh…”, mỗi tiếng rên như bị ép ra từ sâu trong lồng ngực, vừa đau đớn vừa rạo rực. Ông thở hổn hển, mắt đỏ ngầu, giọng khàn khàn đầy thỏa mãn:
– Sướng không, Nhi? Bướm cô mút tay tôi chặt thế này… ướt nhẹp thế này… hì hì… Để tôi làm cô tê hơn nữa…
Ông Trương không dừng lại, tay trái ông xoay nhẹ cổ tay, ngón trỏ và ngón giữa ngoáy sâu bên trong bướm Nhi, khuấy động nước nhờn thành những tiếng “nhép nhép nhép” dồn dập. Ông dùng ngón cái đè lên mu bướm, day mạnh, cảm giác lông mu mượt mà cọ vào đầu ngón tay làm ông rùng mình thêm. Nước nhờn từ bướm nàng chảy xuống đùi, thấm ướt lớp vải váy xanh ngọc bị vén lên nhăn nhúm. Nhi giật người, hai tay siết chặt mép ghế, đầu ngửa ra sau tựa vào thành ghế, nước mắt lăn dài nhưng tiếng rên vẫn bật ra: “Ahh… ahh… ahh…”. Cơ thể nàng tê dại, bướm co bóp liên hồi quanh ngón tay ông, mỗi lần ông móc sâu, nàng lại run lên, đôi chân dài trắng hồng run rẩy dưới lớp váy.
Ông rút ngón tay ra cái “tụp”, nước nhờn từ bướm Nhi chảy theo ngón tay ông, nhỏ xuống ghế thành một vũng nhỏ lấp lánh. Ông đưa tay lên, ngón trỏ và ngón giữa bóng nhẫy nước nhờn, ông liếm nhẹ một cái, nếm vị ngọt nhàn nhạt của nàng, rồi cười khùng khục:
– Ngọt quá… Cô Nhi ngon thật đấy… Để tôi tiếp tục nhé… hì hì…
Ông cúi xuống, tay trái nắm mép quần lót của Nhi, định kéo hẳn xuống để lộ hoàn toàn vùng bướm ướt át, nhưng tiếng chuông điện thoại từ túi xách vang lên cái “reng”, sắc nét và chói tai, cắt ngang dòng nhục dục đang trào dâng. Nhi giật mình, mở mắt, đầu óc mơ hồ bừng tỉnh, tay run run với lấy túi như nắm lấy phao cứu sinh:
– Điện thoại… ahh… em nghe tí đã… Thầy chờ em…
Ông Trương nhíu mày, tay trái vẫn đặt trên đùi Nhi, nhưng không ngăn nàng. Nhi mở túi, lấy điện thoại, thấy màn hình hiện tên “Tuấn”. Nàng nhấn nút nghe, giọng lạc đi vì men rượu và nước mắt:
– Anh… anh Tuấn à…
Đầu bên kia, giọng Tuấn vang lên, trầm ấm nhưng thoáng lo lắng:
– Nhi, em sao thế? Giọng em lạ lắm… Em đang ở đâu?
Nhi cắn môi, nước mắt rơi nhiều hơn, cố giữ giọng bình thường:
– Em… em đang đi liên hoan với trường… Em hơi say tí thôi, không sao đâu… Anh đừng lo…
Tuấn im lặng một chút, rồi nói nhanh:
– Em say thì về đi, đừng ở đó nữa. Anh gọi taxi cho em, em nhắn địa chỉ cho anh ngay nhé!
Nhi gật đầu, dù Tuấn không thấy, giọng nghẹn ngào:
– Dạ… em nhắn ngay đây…
Nàng cúp máy, tay run run nhắn địa chỉ quán “Hương Biển” cho Tuấn, rồi quay sang ông Trương, cố lấy hết can đảm dù đầu vẫn quay cuồng:
– Thầy… chồng em gọi… Em phải về rồi… Taxi đến ngay đây thôi…
Ông Trương nhăn mặt, rõ ràng không hài lòng, nhưng không dám ép thêm khi nghe đến Tuấn. Ông rút tay khỏi người Nhi, đứng dậy, giọng gằn gừ:
– Thôi được… về thì về. Nhưng lần sau cô phải đi với tôi nữa đấy, chưa xong chuyện liên hoan đâu!
Nhi không đáp, vội đứng dậy, chân run run bước ra khỏi phòng, tay ôm ngực che váy, đầu óc vẫn mơ hồ. Nàng cảm nhận bướm mình ướt át, quần lót thấm đẫm, ngực đau nhức vì bị bóp mạnh, lòng vừa xấu hổ vừa nhẹ nhõm khi thoát khỏi ông Trương. Ra đến cửa quán, chiếc taxi Tuấn gọi đã chờ sẵn. Nhi bước lên xe, dựa đầu vào ghế, nước mắt lăn dài trên má, thì thầm:
– Mình phải quên đi… không được để ai biết…
Taxi lăn bánh, đưa Nhi về nhà trong đêm tối. Ông Trương ngồi lại phòng riêng, tay cầm chén rượu, uống cạn, mắt đỏ ngầu vì dục vọng chưa được thỏa mãn. Ông lẩm bẩm:
– Con bé này… lần sau không thoát được đâu…
Chiếc taxi dừng lại trước cổng nhà Nhi khi đồng hồ đã điểm gần 10 giờ tối. Đêm tối tĩnh lặng, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích từ bụi cây bên đường. Nhi bước xuống xe, đôi chân trong đôi giày cao gót đen thoáng run nhưng nàng nhanh chóng lấy lại thăng bằng. Chiếc váy xanh ngọc ngắn hơi nhàu nhĩ ôm sát cơ thể, nàng kéo nhẹ phần cổ trễ để che khe ngực vẫn còn đỏ ửng sau những gì vừa trải qua. Đầu nàng vẫn quay cuồng vì men rượu, nhưng nàng hít một hơi sâu, lau nhanh nước mắt trên má, tự nhủ: “Về nhà rồi… phải bình thường, không để bố thấy gì lạ…”
Nhi đẩy cổng bước vào, tay cẩn thận mở cửa chính để không gây tiếng động lớn. Ánh sáng nhàn nhạt từ phòng khách hắt ra, kèm theo tiếng tivi. Nàng liếc nhìn, thấy ông Hùng vẫn ngồi trên sofa, dáng người thoải mái tựa vào lưng ghế, tay cầm điều khiển tivi, mắt chăm chú vào màn hình. Ông mặc chiếc áo ba lỗ cũ và quần đùi xám, vẻ mặt bình thản như mọi ngày. Khi nghe tiếng cửa mở, ông quay đầu, thấy Nhi, ông mỉm cười nhẹ, giọng hiền lành:
– Nhi, con về rồi à? Liên hoan vui không mà muộn thế? Bố ngồi đợi con tí, định tắt tivi đi ngủ đây!
Nhi nở một nụ cười gượng, cố giữ giọng đều đặn dù men rượu vẫn làm cổ họng nàng khô khốc:
– Dạ, con về rồi ạ. Liên hoan cũng vui, nhưng đông người nên lâu chút. Bố chưa ngủ thì con lên phòng thay đồ đây, bố nghỉ sớm đi kẻo khuya ạ!
Ông Hùng gật đầu, mắt vẫn dán vào tivi, không để ý gì thêm. Ông cười khà khà, giọng vô tư:
– Ừ, vui là tốt rồi. Con lên nghỉ đi, chắc mệt lắm. Bố xem hết tin tức rồi đi ngủ đây, con ngủ ngon nhé!
Nhi thở phào nhẹ nhõm, gật đầu đáp lại:
– Dạ, bố ngủ ngon ạ!
Nàng bước lên cầu thang, tay ôm túi xách trước ngực, cố giữ dáng đi vững vàng dù chân vẫn thoáng run. Ông Hùng không rời mắt khỏi màn hình, tay gõ nhẹ lên thành sofa, hoàn toàn không nhận ra sự khác lạ của Nhi. Với ông, nàng chỉ đơn giản là vừa đi liên hoan về muộn, có chút mệt mỏi như bao lần khác. Ông lẩm bẩm một mình:
– Con bé chắc vui lắm, lâu rồi mới thấy nó đi chơi khuya thế này…
Nhi lên đến phòng, đóng nhẹ cửa lại, rồi thả người ngồi xuống giường, tay buông rơi túi xách xuống sàn. Nàng thở hắt ra, cảm giác căng thẳng dần tan biến khi biết ông Hùng không nghi ngờ gì. Nhưng ký ức ông Trương sờ soạng cơ thể nàng vẫn hiện lên rõ mồn một – tay ông luồn qua quần lót, ngón tay đâm vào bướm nàng, và bàn tay bóp mạnh ngực qua lớp váy. Nàng rùng mình, bướm vẫn ướt át, quần lót thấm đẫm dính chặt vào da, ngực đau nhức mỗi lần nàng thở mạnh. Nàng cởi giày cao gót, thả chân trần xuống sàn gỗ mát lạnh, tự nhủ: “Mình phải quên chuyện này đi…”
Nàng đứng dậy, bước vào phòng tắm, cởi chiếc váy xanh ngọc ra, để nó rơi xuống sàn thành một đống nhàu nhĩ, mở vòi sen, để dòng nước mát xoa dịu cơ thể mệt mỏi và làn da còn nóng ran. Nước chảy qua ngực, chạm vào những vết đỏ do ông Trương bóp mạnh, làm nàng khẽ nhăn mặt vì đau. Tay lướt qua bướm vẫn ướt át, cảm giác nhạy cảm làm nàng rùng mình, vội rửa sạch rồi tắt vòi sen. Nàng quấn khăn quanh người, lau khô, rồi mặc một chiếc áo phông rộng và quần đùi, nằm xuống giường, kéo chăn kín đến cằm.
Dưới phòng khách, ông Hùng tắt tivi, ông ngáp dài, đứng dậy, tắt đèn, rồi bước lên phòng mình. Ông không chút nghi ngờ gì về Nhi, chỉ nghĩ nàng đã có một buổi tối vui vẻ với đồng nghiệp. Ông lẩm bẩm:
– Mai phải nấu gì ngon cho con bé ăn bù mới được…
Nhi nằm trên giường, mắt nhắm lại, cố dỗ mình vào giấc ngủ. Đầu óc nàng vẫn quay cuồng vì men rượu và những gì xảy ra với ông Trương, nhưng nàng tự an ủi: “Bố không biết… vậy là ổn rồi… mình phải quên đi, không được để ai biết…” Cơ thể nàng rạo rực thoáng qua, bướm vẫn ướt, ngực căng tức, nhưng nàng ép mình nằm yên, dần chìm vào giấc ngủ chập chờn khi đêm đã khuya.
Ông Hùng cũng vào phòng, nằm xuống giường, ngáy khò khò không lâu sau đó. Đêm ấy, căn nhà chìm trong yên tĩnh.
Sáng Chủ nhật, ánh nắng dịu dàng len qua rèm cửa, rải những vệt sáng nhạt lên sàn gỗ phòng ngủ của Nhi. Đồng hồ đã chỉ 9 giờ sáng khi nàng tỉnh dậy, cơ thể nhẹ nhõm vì được nghỉ ngơi. Sau sự việc tối qua với ông Trương, Nhi nằm trên giường, nhìn trần nhà, tự nhủ: “Không nghĩ nữa… hôm nay là Chủ nhật, mình phải thư giãn, quên hết chuyện đó đi.” Nàng ngồi dậy, vươn vai, mái tóc dài hơi rối xõa xuống vai, rồi nảy ra ý định: “Hay là rủ bố đi mua sắm nhỉ? Lâu rồi mình chưa ra ngoài chơi.”
Nhi bước xuống giường, mở tủ quần áo, chọn một chiếc váy xinh xắn để mặc đi chơi – chiếc váy liền màu hồng phấn, dài ngang đùi, cổ tròn ôm sát ngực, tôn lên đường cong cơ thể và đôi chân dài trắng nõn của nàng. Nàng mặc áo lót ren trắng và quần lót đồng bộ, buộc tóc cao gọn gàng, trang điểm nhẹ với chút son hồng, nhìn mình trong gương, mỉm cười: “Đẹp thế này, đi chơi cho vui!” Nàng xỏ đôi sandal trắng, cầm túi xách nhỏ, rồi bước xuống nhà, giọng vui vẻ:
– Bố ơi, hôm nay Chủ nhật, bố chở con đi mua sắm nhé? Con muốn đổi gió tí!
Ông Hùng đang ngồi trên sofa, xem tin tức sáng, nghe Nhi nói thì quay sang, mắt sáng lên khi thấy nàng xinh đẹp trong chiếc váy hồng phấn. Ông cười khà khà, gật đầu ngay:
– Được chứ! Con muốn đi thì bố chở đi, lâu rồi hai bố con mình chưa ra ngoài chơi. Để bố lấy xe, đi luôn nhé!
Ông đứng dậy thay quần áo, lấy chìa khóa chiếc xe hơi sang trọng để trong gara – một chiếc Mercedes đen bóng, rồi ra mở cửa xe, chờ Nhi. Nàng bước ra, ngồi vào ghế phụ, chiếc váy hơi xắn lên để lộ đùi trắng mịn khi nàng ngồi xuống. Ông Hùng liếc sang, khẽ nuốt nước bọt nhưng nhanh chóng khởi động xe, chở Nhi đến trung tâm mua sắm lớn nhất thành phố. Trên đường đi, hai bố con trò chuyện rôm rả, Nhi kể về mấy món đồ nàng muốn mua, còn ông Hùng gật gù, cười hiền:
– Con cứ chọn thoải mái, bố trả tiền cho!
Đến trung tâm mua sắm, ông Hùng đỗ xe, rồi cùng Nhi bước vào khu thời trang. Nhi hào hứng chọn vài chiếc váy và áo, kéo ông Hùng vào một cửa hàng cao cấp. Nàng thử từng bộ, bước ra khỏi phòng thay đồ để ông Hùng xem. Chiếc váy ôm sát màu xanh dương làm nổi bật vòng eo thon và ngực căng tròn, ông Hùng ngồi trên ghế chờ, ngắm nàng, lòng vui vẻ: “Con bé đẹp thật… nhìn cứ như hoa hậu!” Ông gật đầu tán thưởng:
– Đẹp lắm, Nhi ơi! Bộ này hợp với con, mua luôn đi!
Nhi cười rạng rỡ, thử thêm vài bộ nữa, mỗi lần bước ra ông Hùng lại gật gù, ánh mắt thoáng chút tự hào xen lẫn ngưỡng mộ. Ông nghĩ thầm: “Nhìn con bé thế này, cứ như mình đang đi với người yêu trẻ vậy…” Mua sắm xong, hai bố con xách mấy túi đồ, Nhi cười nói một cách rất tự nhiên:
– Bố ơi, mua xong rồi, giờ đi ăn gì ngon ngon đi, con đói quá!
Ông Hùng cười lớn, dẫn Nhi đến một nhà hàng trong trung tâm, gọi mấy món nàng thích – bò bít tết, khoai chiên và kem tráng miệng. Hai bố con ngồi đối diện nhau, vừa ăn vừa trò chuyện, Nhi kể vài chuyện hài hước ở trường, còn ông Hùng cười vang, không khí ấm áp như một đôi tình nhân vô tư. Ăn xong, Nhi:
– Bố ơi, đi xem phim đi, có phim hài mới ra, con muốn xem lắm!
Ông Hùng gật đầu ngay, chở Nhi đến rạp chiếu phim. Hai bố con mua vé, chọn ghế giữa, xem một bộ phim hài nhẹ nhàng. Trong rạp tối, Nhi cười nghiêng ngả mỗi lần đến đoạn vui, còn ông cười khùng khục, lòng ấm áp: “Cứ như thế này mãi thì thích quá…” Ngày trôi qua thật thư giãn, cả hai về nhà khi trời đã chiều muộn, Nhi ôm túi đồ mới, cười tươi:
– Cảm ơn bố, hôm nay vui lắm! Lâu rồi con chưa được đi chơi thế này!
Ông Hùng cười hiền, gật đầu:
– Con vui là bố mừng rồi. Lần sau bố lại chở con đi nữa nhé!
Tuấn vẫn đi công tác ở Hải Phòng, chưa về, để lại căn nhà chỉ có hai bố con. Đến tối, khi ánh trăng nhạt len qua cửa sổ, Nhi lên phòng thay bộ váy ngủ mỏng tanh màu đen nàng thích mặc khi ngủ. Bộ váy ôm sát cơ thể, dài đến giữa đùi, cổ trễ và mỏng đến mức lộ rõ đường cong ngực căng tròn không áo lót, đầu ngực hồng nhạt nhô lên dưới lớp vải. Nàng mặc quần lót lọt khe đen, cảm giác mát mẻ nhưng gợi cảm. Nàng nằm trên giường, trằn trọc không ngủ được, ngày vui vẻ với ông Hùng làm nàng thoải mái, nhưng ký ức những ngày trước vẫn thoáng làm nàng bứt rứt.
Cùng lúc, ông Hùng ở phòng mình cũng không ngủ được. Hình ảnh Nhi trong chiếc váy hồng phấn buổi sáng, lúc thử váy ôm sát ngực căng tròn, cứ lởn vởn trong đầu ông. Dương vật ông căng cứng, nóng ran dưới lớp quần đùi, ông thở dài: “Chỉ một chút thôi… không ai biết đâu…” Ông đứng dậy, lặng lẽ bước sang phòng tắm của Nhi ở cuối hành lang, không dám bật điện để tránh bị phát hiện. Ông mở giỏ đồ bẩn, thấy chiếc quần lót ren trắng nàng mặc lúc sáng, mùi hương cơ thể nàng thoảng lên làm ông run run. Ông cầm quần lót, ngồi xuống sàn, kéo quần đùi xuống, để lộ dương vật dài cong, đỏ hồng, rồi bắt đầu thủ dâm. Tay ông vuốt nhanh, hơi thở gấp gáp, mắt nhắm nghiền tưởng tượng đến Nhi trong chiếc váy thử buổi sáng.
Nhi nằm trên giường, càng trằn trọc càng khó chịu, quyết định dậy vào nhà vệ sinh rửa mặt cho tỉnh táo. Nàng bước ra khỏi phòng, đôi chân trần nhẹ nhàng trên sàn gỗ, mở cửa phòng tắm trong bóng tối. Đột nhiên, nàng khựng lại khi thấy ông Hùng ngồi đó, tay cầm quần lót của nàng, dương vật dựng cao, đang vuốt nhanh trong cơn kích thích. Tiếng thở gấp của ông vang lên trong không gian tĩnh lặng. Nhi bật thốt, giọng run run:
– Bố… bố làm gì vậy?!
Ông Hùng giật mình, mắt mở to, tay ngừng lại, quần lót rơi xuống sàn. Ông vội kéo quần đùi lên che dương vật, mặt đỏ bừng, giọng lắp bắp:
– Nhi… con… bố… bố không định… Trời ơi, bố xin lỗi, con đừng hiểu lầm!
Nhi đứng im trong bóng tối phòng tắm, tay ôm ngực che bộ váy ngủ mỏng, mặt nóng ran vì xấu hổ. Hình ảnh ông Hùng cầm quần lót của nàng, dương vật dựng cao, tay vuốt nhanh trong cơn kích thích, làm nàng run run, không biết phải phản ứng thế nào. Nàng lí nhí, giọng run rẩy:
– Bố… sao bố lại… Con… con về phòng đây…
Nàng quay người, định bước nhanh ra khỏi phòng tắm để trốn về phòng mình, nhưng ông Hùng, trong cơn hoảng loạn, vội với tay nắm lấy cổ tay nàng, kéo lại. Sức kéo bất ngờ làm Nhi mất thăng bằng, đôi chân trần trượt trên sàn nhà tắm, nàng ngã nhào về phía trước, đổ xuống người ông Hùng. Cơ thể nàng đè lên ông, ngực căng tròn trong bộ váy ngủ mỏng ép sát vào ngực ông qua lớp áo ba lỗ, đầu nàng va nhẹ vào vai ông. Ông Hùng cũng ngã ngửa ra sàn, tay ôm lấy eo Nhi theo phản xạ để đỡ nàng, hơi thở gấp gáp vì cả xấu hổ lẫn kích thích.
Nhi hoảng hốt, mặt đỏ bừng, cố chống tay ngồi dậy, nhưng bàn tay ông Hùng vẫn giữ chặt eo nàng, vô tình làm nàng không thể đứng lên ngay. Dương vật ông Hùng, vẫn cứng ngắc dưới lớp quần đùi mỏng, cọ nhẹ vào đùi nàng qua lớp váy ngủ, làm nàng giật mình, tim đập thình thịch. Nàng lắp bắp, giọng run run:
– Bố… con… con… Bố thả con ra đi…
Ông Hùng vội buông tay, ngồi dậy, kéo Nhi ngồi lên cùng ông trên sàn phòng tắm. Ánh trăng nhạt từ cửa sổ chiếu vào, làm nổi bật khuôn mặt đỏ bừng của cả hai trong bóng tối. Ông thở hổn hển, tay run run chỉnh lại quần đùi, giọng khàn khàn đầy ngượng ngùng:
– Nhi… bố xin lỗi, bố không định kéo con ngã đâu… bố không cố ý làm gì con đâu…
Nhi cúi mặt, tay siết chặt mép váy ngủ, không dám nhìn thẳng ông Hùng. Nàng cảm nhận rõ hơi ấm từ cơ thể ông khi vừa ngã lên người ông, và cả cảm giác dương vật ông cọ vào đùi nàng, làm nàng vừa xấu hổ vừa bối rối. Nàng lí nhí:
– Dạ… con… con biết… Nhưng bố làm gì với quần lót của con vậy…
Ông Hùng cúi đầu, tay ôm trán, giọng trầm xuống, xen chút nghẹn ngào như đang cố giải thích:
– Nhi ơi… bố biết bố sai, bố không nên làm vậy… Nhưng con không hiểu được đâu, bố khổ lắm. Từ ngày mẹ con mất, bố sống một mình bao nhiêu năm, không có ai bên cạnh. Bố già rồi, nhưng vẫn là đàn ông, vẫn có lúc thèm lắm… Hôm nay thấy con xinh đẹp trong mấy cái váy, bố không kìm được, cứ nghĩ mãi về con. Bố sang đây chỉ định… chỉ định mượn quần lót của con một chút thôi, bố thề không dám làm gì quá đáng…
Nhi ngẩng lên, mắt mở to, ngạc nhiên xen lẫn bối rối khi nghe ông Hùng kể khổ. Nàng thấy ông cúi mặt, tay siết chặt đầu gối, giọng run run như sắp khóc, lòng nàng thoáng mềm lòng. Nàng cắn môi, không biết phải nói gì, chỉ lí nhí:
– Nhưng chuyện này…
Ông Hùng ngẩng lên, đôi mắt đỏ hoe ánh lên vẻ cầu xin, giọng khàn khàn, pha chút tuyệt vọng:
– Nhi… bố biết bố sai, bố đáng trách lắm. Nhưng con thương bố tí đi… Bố thèm lắm, từ hôm con giúp bố lần trước, bố cứ nghĩ mãi không quên được. Bố xin con, chỉ một lần nữa thôi, giúp bố thủ dâm như hôm đó, bố thề xong lần này bố không dám nữa. Con đẹp quá, bố không kìm được, nhưng bố không dám làm gì quá đâu, chỉ nhờ con giúp bố một lần thôi…
Nhi giật mình, mặt đỏ rực, tay ôm chặt ngực hơn, cơ thể thoáng run lên vì bất ngờ và xấu hổ. Nàng nhớ lại đêm hôm đó, bàn tay nàng run run nắm dương vật ông Hùng, cảm giác nóng bỏng và cứng rắn làm nàng vừa ngượng vừa tò mò. Giờ ông Hùng ngồi trước mặt, giọng van xin, kể khổ về nỗi cô đơn, làm lòng nàng rối như tơ vò. Nàng cắn môi, môi dưới run run, giọng lí nhí gần như không nghe rõ:
– Bố… chuyện này không đúng đâu… Con là con dâu bố mà…
Ông Hùng sáng mắt, thấy Nhi do dự, ông vội nắm tay nàng, giọng khẩn khoản:
– Con thương bố tí đi, Nhi ơi… Chỉ lần này thôi, bố hứa không ai biết đâu. Tuấn chưa về, nhà chỉ có hai bố con, con giúp bố lần này, bố thề không làm phiền con nữa. Bố khổ tâm lắm, con không giúp bố, bố không biết làm sao…
Nhi im lặng, đầu cúi gằm, tay bị ông Hùng nắm chặt run run trên đùi nàng. Nàng cảm nhận hơi thở gấp gáp của ông, ánh mắt cầu xin trong bóng tối, và cả sự cô đơn ông vừa kể. Sau một lúc đấu tranh nội tâm, nàng lí nhí, giọng run đến mức đứt quãng:
– Dạ… nhưng chỉ lần này thôi nhé bố… Bố đừng nói gì với ai nhé…
Ông Hùng gật đầu lia lịa, mặt sáng lên xen chút ngượng ngùng, giọng mừng rỡ:
– Ừ, chỉ lần này thôi, bố thề mà! Con tốt với bố quá, Nhi ơi… Bố cảm ơn con nhiều lắm. Con đừng lo, chuyện này chỉ mình bố với con biết thôi!
Ông ngồi sát lại, kéo quần đùi xuống lần nữa, để lộ dương vật dài cong, đỏ hồng, vẫn cứng ngắc từ lúc bị Nhi bắt gặp. Nhi quay mặt sang một bên, tim đập thình thịch, tay run run đặt lên đùi mình, không dám nhìn thẳng. Ông Hùng nhẹ nhàng nắm tay phải của Nhi, từ tốn đặt lên dương vật mình. Khi làn da mềm mại của nàng chạm vào, ông khẽ rùng mình, giọng khàn khàn:
– Con… con cứ nắm lấy, kéo lên xuống nhẹ thôi… Như lần trước ấy.
Trong bóng tối phòng tắm, ánh trăng nhạt từ cửa sổ chiếu lên sàn, hắt thứ ánh sáng mờ ảo lên cơ thể hai người đang ngồi đối diện nhau. Nhi cúi gằm mặt, đôi má đỏ rực vì xấu hổ, bàn tay phải run rẩy nắm lấy dương vật dài cong, đỏ hồng của ông Hùng. Cảm giác nóng bỏng, cứng rắn dưới lòng bàn tay làm nàng rùng mình, từng mạch máu nổi lên cọ vào da nàng mỗi khi tay nàng trượt lên xuống. Nàng nhắm chặt mắt, môi dưới run run, động tác vụng về nhưng đều đặn như lần trước, kéo lên rồi lại xuống, chậm rãi theo nhịp ông Hùng hướng dẫn. Tiếng thở gấp gáp của ông vang lên trong không gian tĩnh lặng, xen lẫn tiếng “phạch phạch” nhỏ từ da thịt cọ xát.
Ông Hùng ngồi sát Nhi, lưng tựa vào tường, đôi mắt ông sáng lên trong bóng tối, không rời khỏi cơ thể nàng. Chiếc váy ngủ mỏng tanh màu đen ôm sát lấy đường cong hoàn hảo của Nhi, dài đến giữa đùi, để lộ đôi chân trắng nõn thon dài gác nhẹ trên sàn. Phần cổ trễ của váy làm nổi bật xương quai xanh mảnh mai và khe ngực sâu hút, hai bầu ngực căng tròn không áo lót rung nhẹ mỗi khi tay nàng cử động. Đầu ngực hồng nhạt nhô lên rõ rệt dưới lớp vải mỏng, như hai núm nhỏ mời gọi, khiến ông nuốt nước bọt cái ực. Ông thở hổn hển, giọng khàn khàn đầy thỏa mãn:
– Ừ… thế này được rồi… Con làm tốt lắm, Nhi ơi… Nhanh hơn chút nữa đi con…
Nhi cắn chặt môi, tay phải tăng tốc độ, ngón cái vô tình lướt qua đầu khấc, làm ông Hùng rên khẽ, cơ thể ông giật nhẹ vì kích thích. Nàng cảm nhận dương vật ông căng cứng hơn trong tay, từng mạch máu đập mạnh dưới da nàng, một chút chất lỏng nhầy nhụa rỉ ra từ đầu khấc, thấm vào ngón tay nàng, làm tay nàng trơn trượt hơn. Nàng lí nhí, giọng run run vì ngượng:
– Bố… nhanh lên đi… con… con mỏi tay rồi…
Ông Hùng mở mắt, ánh mắt dán chặt vào ngực Nhi, nơi hai bầu ngực rung lên theo nhịp tay nàng sóc. Ông nuốt nước bọt, tay trái từ từ giơ lên, run run hướng về phía ngực nàng, định đặt lên bầu ngực căng tròn đang nhô cao dưới lớp vải mỏng. Nhưng ngay khi đầu ngón tay ông chạm vào mép váy, Nhi giật mình, tay trái vội đẩy tay ông ra, giọng nàng run rẩy nhưng kiên quyết:
– Bố… không được! Bố mà làm thế nữa là con về phòng đấy… Con chỉ giúp bố thế này thôi!
Ông Hùng giật tay lại, mặt thoáng hoảng, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi ngực Nhi. Ông thở gấp, giọng khàn khàn xen chút năn nỉ:
– Nhi ơi… con cho bố sờ ngực con một lần đi mà… Nếu không bóp thì lâu ra lắm, bố chỉ sờ tí thôi, bố xin con đấy!
Nhi im lặng, đầu cúi gằm, tay phải vẫn sóc đều đều nhưng chậm lại, lòng rối bời. Nàng biết chuyện này đã sai, nhưng giọng ông Hùng van xin làm nàng thoáng mềm lòng. Nàng không đáp, chỉ cắn môi chặt hơn, mắt nhắm lại, như ngầm để ông tự quyết định. Thấy Nhi không phản đối mạnh, ông Hùng sáng mắt, tay trái lại từ từ giơ lên, nhẹ nhàng đặt lên bầu ngực trái của nàng qua lớp váy ngủ mỏng.
Thấy Nhi không đẩy ra, ông Hùng biết mình đã làm đúng. Ông bóp mạnh hơn, ngón cái và ngón trỏ kẹp lấy đầu ngực hồng nhạt đã cương cứng, gẩy nhẹ một cái – tiếng da thịt bị kích thích vang lên nhỏ, Nhi rên khẽ: “Ahh…”, cơ thể nàng giật nhẹ, hai đùi khép chặt vì cảm giác rạo rực bất ngờ. Ông Hùng không dừng lại, ngón tay ông xoáy quanh đầu ngực, rồi gẩy thêm một cái nữa, mạnh hơn. Nhi rên dài hơn: “Ahh… ahh…”, giọng nàng nhẹ nhàng, run run, thoát ra từ cổ họng khô khốc, hòa với tiếng thở gấp của ông Hùng…
Ông Hùng hăng say hơn, tay trái bóp chặt bầu ngực, ngón cái gẩy liên hồi lên đầu ngực, mỗi lần gẩy, đầu ngực Nhi lại cương cứng hơn, rung lên trong lòng bàn tay ông. Bị kích thích dồn dập, Nhi không kìm được, rên theo từng nhịp: “Ahh… ahh… ahh…”, đầu nàng ngửa ra sau, tóc dài rũ xuống vai, mặt đỏ bừng vì vừa xấu hổ vừa bị cuốn theo cảm giác lạ lùng. Ngực nàng căng tức, đau nhức mỗi lần ông bóp mạnh, nhưng đầu ngực lại rạo rực dưới những cú gẩy liên tiếp, nước mắt chực trào trong khóe mắt long lanh.
Trong khi đó, tay phải Nhi vẫn kéo lên xuống dương vật ông Hùng, “sột sột sột chụt” – âm thanh nhầy nhụa vang lên khi chất lỏng từ đầu khấc thấm ướt lòng bàn tay nàng. Ông Hùng rên to hơn, giọng thỏa mãn:
– Sướng quá… Con làm bố tê người rồi… Ngực con mềm thế này… bố chịu không nổi đâu… Nhanh hơn nữa đi…
Nhi cắn môi, tay phải xoay nhẹ cổ tay, vừa kéo vừa xoáy quanh thân dương vật, ngón trỏ miết dọc gân xanh, làm ông Hùng giật người, rên “ưm… ưm…”. Đồng thời, tay trái ông Hùng bóp mạnh hơn, ngón cái gẩy đầu ngực Nhi nhanh như đánh đàn – âm thanh dâm dục hòa với tiếng rên “ahh… ahh… ahh…” của nàng, mỗi cú gẩy làm ngực nàng rung lên, đầu ngực cương tức đến mức đau nhức. Nàng cảm nhận rõ hơi ấm từ tay ông truyền qua lớp da mỏng, ngực căng tròn bị bóp méo dưới sức mạnh của ông, lòng rối loạn, tự nhủ: “Chỉ lần này thôi… phải xong nhanh…”
Ông Hùng thở hổn hển, tay trái siết chặt ngực Nhi, ngón cái xoáy mạnh quanh đầu ngực, gẩy một cú cuối thật mạnh – Nhi rên to hơn: “Ahh…”, cơ thể nàng run lên, hai đùi ép chặt vì cảm giác tê dại lan khắp người. Tay phải ông chống sàn giữ thăng bằng, mắt nhắm nghiền vì khoái cảm dâng trào từ cả ngực Nhi và dương vật đang được nàng kích thích. Ông lẩm bẩm:
– Nhi ơi… con làm bố sướng quá… Ngực con căng thế này… bố sắp ra rồi…
Nhi tăng tốc tay phải, “sột sột chụt chụt” – tiếng nhầy nhụa dồn dập, dương vật ông Hùng rung mạnh, đầu khấc đỏ rực giật liên hồi trong tay nàng. Ông gồng người, rên to: “A… a… ra rồi…”, rồi từng dòng tinh dịch trắng đục bắn ra, “phụt… phụt…” – phun lên tay Nhi, nhỏ xuống sàn thành những vệt dài. Nhi giật mình, tay ngừng lại, dương vật ông Hùng rung nhẹ, vài giọt cuối rỉ ra, thấm ướt kẽ tay nàng. Ông Hùng buông ngực Nhi, tay trái rời khỏi, để lại những vết đỏ mờ trên làn da trắng hồng, đầu ngực nàng vẫn cương cứng, đau nhức dưới lớp váy mỏng.
Nhi giật mình, tay ngừng lại, cảm giác tinh dịch nóng ấm dính đầy lòng bàn tay làm nàng hoảng loạn. Nàng rút tay ra, đứng bật dậy, quay mặt đi, bước nhanh ra khỏi phòng tắm, tay ôm ngực che váy, lòng rối bời. Nàng về phòng, đóng cửa lại, lau tay rồi nằm vật ra giường, kéo chăn kín người. Bướm nàng ướt át, ngực đau nhức vì bị bóp mạnh, cơ thể vẫn rạo rực dù nàng không muốn. Nàng tự nhủ: “Chỉ lần này thôi… không được nữa…” rồi nhắm mắt, cố dỗ mình vào giấc ngủ.
Ông Hùng ngồi lại sàn phòng tắm, nhìn vệt tinh dịch trên sàn, thở dài. Ông đứng dậy, lau sạch sàn, rồi về phòng, lòng vừa thỏa mãn vừa day dứt.
Sáng hôm sau, ánh nắng sớm len qua rèm cửa, đánh thức Nhi khỏi giấc ngủ chập chờn. Nàng mở mắt, đầu óc tỉnh táo hơn sau một đêm dài trằn trọc vì ký ức rối bời trong phòng tắm với ông Hùng. Nàng ngồi dậy, vươn vai, cố xua đi cảm giác bứt rứt trong lòng. “Hôm nay phải đi làm… phải bình thường lại…” – Nàng tự nhủ, đứng lên khỏi giường, bước vào phòng tắm rửa mặt. Dòng nước mát làm nàng sảng khoái, nhưng mỗi lần chạm vào ngực hay bướm, nàng lại rùng mình, nhớ đến tay ông Trương và ông Hùng sờ soạng mình. Nàng lắc đầu, tự mắng: “Quên đi… không nghĩ nữa…”
Nhi chọn một bộ đồ công sở giản dị – áo sơ mi trắng ôm sát và quần tây đen bó, buộc tóc cao gọn gàng, trang điểm nhẹ để che quầng thâm dưới mắt do thiếu ngủ. Nàng xuống nhà, thấy ông Hùng đang lúi húi trong bếp nấu bữa sáng. Ông quay lại, cười gượng khi thấy Nhi, giọng ngập ngừng:
– Con dậy rồi à? Bố nấu bữa sáng cho con đây… Đêm qua… bố xin lỗi, con đừng để tâm nhé…
Nhi gật đầu, tránh ánh mắt ông Hùng, giọng nhỏ nhẹ:
– Dạ… con không sao đâu bố. Con ăn nhanh rồi đi làm đây, bố cứ nghỉ ngơi đi ạ.
Nàng ăn vội bữa sáng, rồi cầm cặp, lái xe đến trường. Trên đường đi, nàng tự nhủ: “Hôm nay phải tránh ông Trương… không để ông ta ép mình nữa…” Nhưng sâu thẳm trong lòng, nàng biết ông Trương sẽ không dễ dàng buông tha sau chuyện tối qua.
Đến trường, Nhi bước vào lớp, dạy vài tiết đầu với vẻ mặt căng thẳng. Đến giờ nghỉ giữa buổi, nàng vừa ngồi xuống phòng giáo viên pha trà, chuông điện thoại reo lên – số của ông Trương. Nàng giật mình, tay run run, nhưng không dám không nghe. Giọng ông Trương vang lên qua loa, trầm trầm nhưng đầy ý đồ:
– Cô Nhi, lên văn phòng tôi ngay, tôi cần nói chuyện với cô về kế hoạch liên hoan 8/3!
Nhi cắn môi, lòng bất an, nhưng không thể từ chối. Nàng đứng dậy, bước đến văn phòng hiệu trưởng. Ông Trương ngồi sau bàn làm việc, mắt lấm lét sáng lên khi thấy Nhi bước vào. Ông cười nham nhở, ra hiệu:
– Cô Nhi, vào đây ngồi đi, đóng cửa lại luôn!
Nhi ngập ngừng, đóng cửa phòng, ngồi xuống ghế đối diện, tay đan vào nhau đặt trên đùi, giọng nhỏ nhẹ:
– Dạ, thầy gọi em có việc gì ạ?
Ông Trương đứng dậy, bước ra khỏi bàn, khóa chốt cửa cái “cạch”, làm Nhi giật mình. Ông tiến đến gần nàng, đứng sát bên ghế, cúi xuống, giọng trầm xuống đầy ý đồ:
– Tối hôm trước cô bỏ đi giữa chừng, làm tôi chưa xong việc… Hôm nay cô phải bù cho tôi, không thì đừng trách tôi!
Nhi hoảng hốt, lùi người vào lưng ghế, giọng run run:
– Thầy… em… em không muốn… Thầy làm thế là sai rồi, em không làm nữa đâu…
Ông Trương cười khùng khục, không để Nhi nói hết, tay phải đột ngột nắm lấy vai nàng, kéo nàng ngồi thẳng lên. Tay trái kéo khóa quần tây của mình xuống, để lộ dương vật đã cương cứng dưới lớp quần lót xám. Ông nhìn Nhi, mắt đỏ ngầu vì dục vọng, giọng khàn khàn ra lệnh:
– Cô Nhi, bú cu cho tôi đi! Tối hôm trước tôi chưa được thỏa, hôm nay cô phải làm cho tôi ra, không thì đừng hòng yên!
Nhi giật mình, mặt đỏ bừng, tay đẩy vai ông Trương, giọng run rẩy nhưng kiên quyết:
– Thầy… không! Em không làm đâu… Thầy điên rồi, em không muốn!
Ông Trương nhíu mày, tay phải siết chặt vai Nhi, tay trái kéo hẳn quần lót xuống, để dương vật dài cong, đỏ hồng bung ra trước mặt nàng. Ông cười nham nhở, giọng đe dọa:
– Cô không làm à? Vậy để tôi cho cô xem cái này… – Ông lấy điện thoại từ túi áo, mở một đoạn video, giơ lên trước mặt Nhi. Trong video, cảnh tối qua hiện rõ: Nhi ngả người trên ghế trong phòng riêng, váy xanh ngọc xắn lên, ông Trương luồn tay vào quần lót nàng, ngón tay móc bướm nàng ra vào, tiếng rên khẽ của nàng vang lên lẫn với tiếng nước nhẹp nhẹp. Ông thì thầm, giọng lạnh lùng:
– Tôi quay lại hết rồi… Cô mà không nghe lời, tôi gửi cái này cho chồng cô, cho cả trường xem, xem cô còn mặt mũi nào dạy học nữa không!
Nhi mở to mắt, tay run run, nước mắt chực trào vì sợ hãi và xấu hổ. Nàng nhận ra mình đã rơi vào bẫy, ký ức ùa về: Tay ông Trương tách quần lót, móc bướm nàng trong cơn say, và nàng không đủ sức phản kháng. Giờ đây, đoạn video là bằng chứng đe dọa nàng. Nàng cắn môi, giọng nghẹn ngào:
– Thầy… sao thầy làm thế… Em không muốn… Thầy xóa video đi, em xin thầy…
Ông Trương cười lớn, tay phải rời vai Nhi, nắm lấy dương vật của mình, dí sát mặt nàng, giọng ép buộc:
– Xóa à? Được thôi, nhưng cô bú cho tôi trước đã! Cô làm tôi ra, tôi xóa video ngay, không thì đừng mơ! Nào, há miệng ra, không tôi gửi video cho Tuấn ngay bây giờ!
Nhi co người lại, tay ôm ngực che áo, nước mắt lăn dài trên má. Nàng nhìn dương vật ông Trương trước mặt, đỏ hồng, rỉ chút chất lỏng từ đầu khấc, mùi tanh thoảng lên làm nàng rùng mình. Nàng lắc đầu, giọng run run:
– Thầy… em không làm được… Em xin thầy, đừng ép em…
Ông Trương nhăn mặt, tay trái cầm điện thoại giơ lên, ngón cái lướt qua màn hình như sắp nhấn gửi, giọng gằn lại:
– Cô không làm thì tôi gửi thật đấy! Một phút thôi, cô không há miệng, video này đi thẳng đến chồng cô! Cô chọn đi, bú cu tôi hay để cả trường biết cô dâm đãng thế nào!
Nhi khóc thành tiếng, tay siết chặt mép áo, lòng rối như tơ vò. Nàng biết mình không còn đường lui, đoạn video là con dao kề cổ, đe dọa danh dự và cuộc sống của nàng. Sau một lúc đấu tranh nội tâm, nàng cắn môi chặt đến mức bật máu, run run gật đầu, giọng lí nhí:
– Dạ… em làm… Nhưng thầy phải xóa video ngay sau đó… Thầy thề đi!
Ông Trương sáng mắt, gật đầu lia lịa, giọng mừng rỡ:
– Ừ, tôi thề! Cô làm xong, tôi xóa ngay trước mặt cô! Nào, bú đi, đừng chậm nữa!
Trong văn phòng hiệu trưởng, không gian ngột ngạt bao trùm khi cửa đã khóa chặt. Ông Trương ngồi trên ghế bọc da phía sau bàn, đôi mắt đỏ ngầu ánh lên dục vọng không che giấu. Trước mặt ông, Nhi quỳ trên sàn gỗ lạnh, đôi tay thon dài run rẩy đặt trên đùi ông Trương, cách lớp quần tây đen vài phân. Ông Trương nhếch môi cười nham nhở, tay phải kéo khóa quần xuống cái “rẹt”, để lộ dương vật to dài, đỏ hồng, gân xanh nổi cuồn cuộn, đầu khấc bóng nhẫy rung nhẹ trong không khí. Ông nắm tóc Nhi, kéo đầu nàng sát lại, giọng khàn khàn đầy thèm khát.
– Cô Nhi… làm đi… Cô biết tôi muốn gì mà… Đừng để tôi đợi nữa… hì hì…
Nàng lí nhí, giọng run run như sắp khóc:
– Thầy… em… em không muốn… Đừng bắt em làm thế này…
Ông Trương không màng, tay phải siết chặt tóc nàng, kéo mạnh hơn, đầu khấc ông chạm nhẹ vào đôi môi mềm mại của Nhi, để lại một vệt chất lỏng nhầy nhụa. Ông thở gấp, giọng thúc giục:
– Đừng giả vờ nữa… Cô ngon thế này, không làm thì phí lắm… Há miệng ra đi, tôi dạy cô… hì hì…
Nhi rùng mình, nước mắt lăn dài trên má, nhưng tay ông Trương không buông tha, ép đầu nàng sát hơn. Dương vật ông cọ vào môi nàng, nóng ran và cứng rắn, làm nàng run rẩy. Nàng nhắm mắt, hít một hơi sâu, rồi từ từ hé môi, để đầu khấc ông Trương chạm vào lưỡi nàng.
“Ưm…” – ông Trương rên khẽ, cảm giác ấm nóng, ướt át từ miệng Nhi bao quanh đầu khấc làm ông giật người, hai đùi căng cứng dưới lớp quần. Nhi ngậm lấy, môi nàng khép chặt quanh đầu khấc, lưỡi vô tình chạm vào rãnh dưới, làm một giọt chất lỏng mặn chát rỉ ra, thấm lên đầu lưỡi nàng. “Chụt…” – tiếng nhỏ vang lên khi nàng mút nhẹ, không tự chủ, nước bọt từ khóe miệng nàng chảy ra, dính ướt thân dương vật. Nàng cúi mặt, tóc dài rũ xuống che đi gò má đỏ rực.
Ông Trương thở hổn hển, tay phải đẩy đầu Nhi xuống sâu hơn, giọng khàn khàn:
– Tốt lắm… mút mạnh hơn đi… Cô làm tôi sướng lắm… sâu nữa nào…
Nhi nghe lời, môi nàng trượt xuống, ngậm sâu hơn, dương vật ông Trương lấp đầy miệng nàng, đầu khấc chạm vào vòm họng, làm nàng nghẹn nhẹ. “Chụt… chụt…” – tiếng mút vang lên đều đặn, nước bọt hòa với chất lỏng từ đầu khấc chảy ra nhiều hơn, thấm ướt cằm nàng, nhỏ xuống sàn gỗ thành những giọt nhỏ. Nàng mút mạnh hơn, lưỡi xoay quanh thân dương vật, cọ vào gân xanh, cảm giác cứng rắn và nóng bỏng làm nàng rùng mình.
Ông Trương rên to hơn, “Ưm… ưm… sướng quá…”, tay phải ông đẩy đầu Nhi lên xuống nhanh hơn, dương vật ông trượt ra vào trong miệng nàng, “chụt chụt chụt” – âm thanh nhầy nhụa vang lên dồn dập, hòa với tiếng thở gấp của ông. Ông cảm nhận rõ lưỡi Nhi liếm dọc thân, môi nàng siết chặt quanh đầu khấc, nước bọt ấm nóng bao phủ, làm ông tê dại. Ông lẩm bẩm, giọng thỏa mãn:
– Cô ngon quá… mút thế này tôi chịu không nổi đâu… Nhanh hơn nữa đi, Nhi…
Nhi tăng tốc, đầu nàng cúi xuống sâu hơn, dương vật ông Trương chạm vào họng nàng, làm nàng ho khẽ, nước mắt lăn dài vì nghẹn và xấu hổ. “Chụt! Chụt! Chụt!” – Tiếng mút dâm dục vang lên liên hồi, nước bọt chảy ra nhiều hơn, thấm ướt cả tay nàng đang nắm gốc dương vật để giữ nhịp. Nàng xoay lưỡi, liếm quanh đầu khấc, cảm giác gân xanh rung lên dưới lưỡi.
Ông Trương gồng người, hai tay siết chặt tóc Nhi, đẩy đầu nàng xuống sâu nhất, đầu khấc chạm vào họng nàng, làm nàng nghẹn mạnh, “ực…” – tiếng nuốt nước bọt vang lên nhỏ. Ông rên to: “A… a… sướng quá… ra… ra rồi…”, rồi dương vật ông giật mạnh, từng dòng tinh dịch nóng bỏng bắn ra, “phụt… phụt…” – phun vào miệng Nhi, tràn qua lưỡi, chảy xuống họng nàng. Nàng ho sặc, cố nhả ra, nhưng ông Trương giữ chặt đầu nàng, ép nàng nuốt một phần, tinh dịch mặn chát thấm vào cổ họng, dính nhầy nhụa quanh môi.
Nhi giật đầu ra, ho khù khụ, tay lau miệng, nước mắt lăn dài trên má, nhìn vệt tinh dịch trắng đục dính trên tay mà lòng nàng tan nát. Ông Trương thở hổn hển, dương vật dần mềm xuống trong quần, ông cười nham nhở, giọng mãn nguyện:
– Cô Nhi… cô làm tốt lắm… Tôi sướng tê người… Lần sau phải làm lại nhé… hì hì…
Nàng vẫn ho sặc sụa, tay ôm miệng, nước mắt lăn dài, giọng nghẹn ngào:
– Thầy… em làm xong rồi… Xóa video đi, thầy thề rồi đấy!
Ông Trương thở dốc, kéo quần lót và quần tây lên, nhìn đống tinh dịch trên sàn, ông cười nham nhở, giọng thoáng tiếc nuối:
– Cô không nuốt à? Tiếc thật… Nhưng thôi, được rồi, cô làm tốt lắm! – Ông cầm điện thoại, mở đoạn video, nhấn nút xóa trước mặt Nhi, rồi giơ màn hình lên cho nàng thấy:
– Xóa rồi đây, cô yên tâm đi!
Nhi thở hắt ra, tay lau miệng, đứng bật dậy, chỉnh lại áo sơ mi, giọng run run:
– Thầy… em về lớp đây… Đừng làm thế với em nữa, em xin thầy…
Ông Trương gật đầu, ngồi xuống ghế, mắt vẫn dán vào Nhi, giọng khàn khàn:
– Ừ, cô đi đi… Nhưng lần sau tôi gọi, cô nhớ phải nghe đấy nhé, tôi vẫn còn nhiều việc với cô lắm!
Nhi không đáp, quay người, mở chốt cửa, bước nhanh ra khỏi văn phòng, tay ôm miệng che mùi tanh còn đọng lại. Nàng chạy vào nhà vệ sinh nữ, khóa cửa, ngồi thụp xuống sàn, nước mắt lăn dài trên má. Nàng súc miệng bằng nước từ vòi, cố rửa sạch vị kinh tởm trong miệng, nhưng cảm giác nhục nhã vẫn đè nặng. Nàng tự nhủ: “Mình phải quên đi… không ai được biết…” rồi rửa mặt, chỉnh lại quần áo, cố lấy lại bình tĩnh để dạy tiếp tiết sau.
Trong lúc đó, hai người không biết đã có một đôi mắt thèm khát đang lấp ló ngoài cửa sổ, nhìn qua khe rèm, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng vừa rồi.
…
Còn tiếp…
Thông tin truyện | |
---|---|
Tên truyện | Nhà có cô con dâu |
Tác giả | Lust Shiro |
Thể loại | Truyện sex dài tập |
Phân loại | Bố chồng nàng dâu, Truyện loạn luân |
Tình trạng | Update Phần 7 |
Ngày cập nhật | 18/03/2025 11:59 (GMT+7) |