Truyện sex ở trang web truyensextv68.com tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Trang web truyensextv2.net là trang web dự phòng của website truyensextv68.com, truyện ở đây update muộn hơn so với truyensextv68.com tầm một ngày.

Truyện sex » Truyện sex ngắn » Lão Phong » Phần 4

Lão Phong - Tác giả Tiểu Thiên


Update Phần Lão Phong (update chương 6

Website chuyển qua tên miền mới là: truyensextv68.com, các bạn nhớ tên miền mới để tiện truy cập nhé!

Chương 4

CHƯƠNG 4 – CÁI PHƯƠNG

Sau lần đổi chỗ ngồi cạnh Phong không được, Quỳnh đâm ra giận lây cả Phong. Cô bé “phát xít” không chơi với Phong nữa, dù đôi lần cậu được mẹ sai mang bánh kẹo sang nhà cho Quỳnh nhưng cô bé không thèm rời khỏi căn gác đi xuống. Hoặc đang trong nhà thấy Phong là lại ngúng nguẩy trèo vội lên trên tránh mặt.

Rồi cũng thành phản xạ, mỗi khi mẹ sai mang cái gì sang cho Quỳnh, cậu bé toàn gọi to, treo lên cái móc để chìa khóa bếp cạnh cửa trong nhà rồi chạy biến đi, mặc cho mẹ Quỳnh – Cô Thơm gọi lại. Và cũng đến lúc bà chủ động hỏi Quỳnh.

– Hai đứa bay làm sao thế? Lại không chơi với nhau nữa à?

Quỳnh vùng vằng trả lời hồn nhiên.

– Tại Phong giờ trên lớp ngồi cạnh cái Phương Điểm rồi, con ghét không chơi nữa.

Bà Thơm bật cười, lắc đầu trước hoàn cảnh của mấy cô cậu chíp hôi.

– Thôi mà con, chỉ là ngồi học thôi. Bạn bè ngồi cạnh nhau thì có sao đâu. Phong vẫn là Phong, vẫn tốt với con mà.

Quỳnh hậm hực, tỏ rõ quyết tâm.

– Con không thích chơi với Phong nữa. Con “ phát xít “ rồi.

Mẹ Quỳnh bất lực trước cô gái nhỏ. Bà thôi không nói nữa, lúc sau đem kể với mẹ Phong. Cả hai người bật cười, bà Thơm cũng phải thừa nhận.

– Bà Lan… con trai bà đúng là đào hoa từ nhỏ luôn đấy..!

Mẹ Phong cười khúc khích, nhưng nụ cười ấy mang chút tự hào xen lẫn bâng khuâng. Bà nhìn ra khoảng tối ngoài ngõ, nơi ánh đèn điện vàng vọt hắt lên những bức tường bằng gạch bám đầy rêu phong loang lổ.

– Tôi và bố thằng Phong cũng là bạn đồng niên, lớn lên cùng nhau y như cái Quỳnh và thằng Phong luôn bà ạ. Cái gì cũng là đầu tiên của nhau.

Bà Thơm im lặng một lúc, rồi khẽ thở dài:

– Chẳng biết bà nghĩ như thế nào về cái Quỳnh nhà tôi, chứ tôi cũng rất muốn có một chàng rể như thằng Phong nhà bà sau này. Có được thế tôi cũng yên tâm cho con Quỳnh như vậy.

Bà Lan quay lại, trợn tròn mắt nhìn mẹ Quỳnh.

– Eo ôi, chưa gì bà đã dấm dúi cho hai đứa từ lúc này cơ á? Ai biết được sau này chúng nó thế nào, lớn lên sẽ ra làm sao? Nhưng tôi và bà cùng quê, nên cũng mong có được đứa con dâu như cái Quỳnh, sau này nếu có thể hai nhà đi lại cũng tiện.

Hai bà mẹ lại ngồi cười nắc nẻ, đem số phận hai đứa trẻ còn thò lò mũi xanh ra bàn bạc với nhau. Đến khi mẹ Quỳnh đứng dậy, chào bà Lan về nhà. Trước khi đi, bà còn quay lại cười nhắn nhủ.

– Tối mai bà cho phép ku Phong sang nhà tôi ăn tối nhé, để hai đứa nó làm lành.

Mẹ Phong gật đầu tức thời. Cả hai đứa trẻ đều không biết buổi tối ngày mai đã được sắp đặt bởi hai bà mẹ rảnh rỗi chuyện con trẻ.

Tối hôm đó Quỳnh sắp xếp mâm bát, bà Thơm nhắc cô bé lấy đủ ba bát đũa. Quỳnh thắc mắc nhà chỉ có hai mẹ con sau cần gì đến ba chiếc bát. Chẳng nhẽ lại có khách – cô bé thẳng thừng hỏi. Mẹ Quỳnh không trả lời, Quỳnh nghĩ ngợi rồi bỗng buột miệng nói rõ.

– Mẹ… con không ăn cơm với Phong đâu. Con đi sang nhà cái Tuyền chơi với em nó đây.

Nói xong, Quỳnh toan bước đi thì bà Thơm quay lại, giữ nhẹ tay con gái.

– Cái con ranh này, bạn sang chơi ăn cơm thì làm sao? Trả phải con vẫn quấn quýt với thằng bé lắm ư? Chiều nào trả ngồi trên bãi đất nhìn nó tập võ. Sao giờ lại hờn dỗi kinh vậy?

Quỳnh cố gạt tay mẹ ra, thanh minh vội vã.

– Con không lên trên nhà “ba tầng” – ( Phòng hành chính của công ty ) chơi từ lâu rồi. Giờ ngồi đó là cái Phương Điểm chứ không phải con. Con ghét Phong, con không ăn cơm đâu!

Bà Thơm lừ mắt, giọng đanh lại nghiêm khắc.

– Mẹ nói con ở nhà, ăn cơm không đi đâu hết. Buổi tối không được sang nhà ai cơ mà? Bố mẹ họ đi làm cả ngày, tối về nghỉ ngơi con sang đó không thấy vô duyên sao?

Quỳnh ngập ngừng, rồi cũng đành vâng lời. Cô bé mặt hậm hực dọn mâm bát cùng mẹ, chẳng có nét gì vui vẻ. Bên này Phong cũng đang giãy nảy, cu cậu cũng tâm trạng cũng y như cô bạn, nhất quyết không chịu sang. Cố sống cố chết ôm lấy căn gác xép không chịu xuống. Dù bà Lan có nói thế nào Phong vẫn không nghe lời.

Dọn mâm cơm xong, Bà Thơm bảo Quỳnh sang mời Phong sang ăn cơm. Quỳnh cự tuyệt nhất định không đi, bà thở dài nặng nề, nhìn con gái một lúc lâu, rồi lắc đầu:

– Thôi được, con không đi thì mẹ sang bảo Phong sang nhà cái Phương ăn vậy. Do con muốn đấy nhé.

Quỳnh giật mình, mặt tái đi. Cô bé ngồi bật dậy từ mép giường, giọng the thé, hốt hoảng:

– Mẹ! Mẹ đừng! Sao mẹ lại bảo Phong sang nhà Phương chứ? Con… con không muốn đâu!

Bà Thơm khoanh tay, nhìn con gái với vẻ mặt bình tĩnh nhưng đầy tính toán.

– Sao lại không muốn? Con vừa bảo ghét Phong, không chơi nữa, không mời sang ăn cơm. Thế thì để thằng bé sang nhà Phương ăn cho vui. Hai đứa nó học cùng lớp, ngồi cạnh nhau, chắc hợp nhau lắm!

Quỳnh không nghe mẹ nói nốt, cô bé bước vội ra ngõ. Ánh đèn điện vàng vọt chiếu lên bóng dáng nhỏ bé của cô. Quỳnh đi nhanh về phía nhà Phong một cách hối hả. Bà Thơm ngồi xới ba bát cơm, tủm tỉm cười.

Lúc sau đã thấy Quỳnh chạy hồng hộc về, nước mắt đầm đìa lao ngay lên gác khóc tu tu. Mẹ Quỳnh ngao ngán biết lại có chuyện, lập cập leo lên vội hỏi.

– Thế lại làm sao nữa mà khóc?

Quỳnh trùm chăn kín mít, cơ thể run lên bần bật, trả lời trong nghẹn ngào.

– Phong Chim gọi con là Quỳnh mít ướt, xong lêu lêu con..!

Bà Thơm nhìn con nhóc bảy tuổi tủi thân hờn dỗi. Bà chép miệng bất lực. Tiếng lộc cộc đôi guốc bên dưới cửa nhà, mẹ Phong lại sang, tay cầm một đĩa đồ ăn. Hai bà nói chuyện kể lể sự tình trước thói trẻ con của hai anh chị nít ranh.

– Quỳnh sang gọi thằng Phong là Cu Chim.. Thằng bé nó tức nó gọi lại là đồ mít ướt…thế là lại cãi nhau.

Sau lần đó, Phong và Quỳnh càng cạch mặt nhau rõ hơn. Ở trường mỗi khi xếp hàng vào lớp, Quỳnh luôn vênh mặt mỗi khi chạm ánh mắt Phong, cậu ta cũng không vừa – lẽ lưỡi lêu lêu lại không kém cạnh.

Giờ ra chơi, thời gian đầu bọn trẻ trong lớp còn suốt ngày ngân nga những câu vè..

“ Ve vẻ vè ve

Cái vè lá lốt

Anh Phong thì dốt

Chị Quỳnh thần kinh

Hai bên rập rình

Gia đình đồng ý

Đi ra đăng ký

Ủy ban không cho

Anh Phong hét to

“Không cho cứ lấy!

Tôi yêu cô ấy

Từ mấy năm trời

Đi qua chợ Giời

Mua đôi guốc mộc

Guốc mộc tình yêu

Tình yêu bọ xít

Dính đít vào nhau”.

Phong tức lắm, cậu không thẳng tay đánh ngay cái tên đầu trò là thằng Toàn – Thối ở khu giữa, mà chỉ đi đến trước mặt nó, thò tay chụp ngay gáy bóp mạnh một cái. Thằng đó kêu ré lên đầy đau đớn. Trong khi cái Phương thì trỏ mặt nó, nói rõ ràng đầy đe nẹt.

– Mày biết Phong học võ chứ? mày cẩn thận không bạn ấy bẻ gãy cổ mày luôn đó..!

Từ lần bênh Phong như thế, cái Phương được cậu cưng lắm. Cậu nói chuyện với nó nhiều hơn, thỉnh thoảng còn dúi cho nó mấy cái bánh cậu được mẹ để trong ba lô, khiến cái Phương nhìn Phong đầy ngỡ ngàng và cảm kích.

Trước Phong không để ý đến nhiều cái Phương, vì nhìn nó cắt tóc hồi đấy như con trai, lại hay tham gia mấy trò chơi của cánh nam nhân như bắn bi, nhảy song phi, nhảy xa… thậm chí là đánh cả bài “ba cây” ăn đồ. Phong không quên được cảnh cái Phương ngồi dạng thè be lên chiếc dép, xếp bằng đánh “ om ba cây” với tụi xóm giữa.

Mẹ Phong cấm tiệt mấy cái trò bài bạc đó, bố Phong cũng không muốn cậu tham dự. Hồi đó, tài sản đáng giá nhất của đám trẻ con là “ dây chun buộc tiền, ảnh nhân vật Tây Du Ký, và bi ve…”

Mọi trò chơi đều xoay quanh để sở hữu được nó: Bắn bi, ném dép, đánh bài, oẳn tù tì..

Chẳng hiểu sao Phong không có cái tính thích sở hữu mấy thứ đó như bao đứa trẻ khác. Cậu cũng ít khi háo hức tham dự mấy trò như vậy, trong khi cậu lại là đứa trẻ có số tài sản khủng lúc bấy giờ..Đó là dây chun.

Dây chun nó như con rắn quấn nhiều vòng tết lại từng mắt 10 chiếc, quấn quanh cổ rồi khắp lưng, dài hàng mấy mét. Tất cả là do mẹ Phong đem về sau mỗi khi ra ngân hàng lấy tiền về cho xí nghiệp. Và cái nhiệm vụ lớn lao được cầm “hàng khủng” như thế thường chỉ có Quỳnh, về sau là cái Phương.

Tất nhiên không phải tự dưng mà cái Phương được vinh dự như thế, mà con bé phải đánh đổi một trận đòn, thậm chí là đổ máu.

Chuyện là trường của Phong chỉ có ba lớp, tọa lạc trên khu đất của xí nghiệp, xây lên cho khóa trẻ em Giáp Tý học tập. Nó đầy đủ chức năng có mái che, có sân chơi tập thể. Kiến thức giảng dạy đều theo đúng quy định của Phòng Giáo dục, mỗi tiết được nghỉ giải lao 5 phút, ngày học 4 tiết, giữa hai tiết học nghỉ nhiều hơn tầm đến nửa tiếng.

Bình thường bọn trẻ khi chưa đến trường sẽ mang những tài sản của mình đi bên người, gặp đám nào đang chơi thì có thể xà vào tham dự bất kì. Từ đánh bài, bắn bi, ném ảnh, nhưng khi đến trường thì khác, đám nhóc sẽ không thể mang mấy cái đó đến lớp. Bởi có lộ ra là bị cô giáo thu theo yêu cầu của các phụ huynh, huống chi ai dám tạo những trò chơi ăn thua như thế tại sân trường.

Một lần giờ ra chơi, cái Phương đang chơi chuyền với đám con gái ở sân, thằng Hòa Lợn đứa con trai cao lớn ở xóm nhà xí – khu nhà xa nhất, có cái nhà vệ sinh công cộng tít dưới phía cuối. Nhìn thấy cái Phương đang cầm một đoạn dây thun được tết dài, ngập ngừng rút ra một đốt cho mấy đứa con gái buộc tóc.

Thằng Hòa Lợn nhanh tay giật lấy, cầm chạy biến đi. Cái Phương gào lên đuổi theo, thằng Hòa vốn lạch bạch chạy sao lại đứa con gái suốt ngày loi choi vận động liên tục như cái Phương. Rất nhanh, cái Phương đã tóm được gáy áo thằng Hòa, kéo mạnh bắt nó dừng lại.

Chẳng hiểu trời xui đất khiến thế nào, thằng đó quay ngoắt lại, đấm thẳng mặt con bé. Thằng đó vốn đô con, sức như bò mộng, nên cú đánh đó khiến cái Phương tối tăm mặt mũi, hai tay con bé ôm vội gương mặt. Bọn con gái thấy vậy kêu toán lên, thằng Hòa rít qua kẽ răng nhìn tròng trọc cái Phương.

– Mày dám đem đồ chơi đến lớp, tao phô cô giáo.

Con Phương ngẩng lên, buông tay, máu mũi lẫn miệng chảy dài. Nó không kêu la, cũng không nhăn nhó, từ từ đứng dậy mặc kệ tiếng thất thanh của đám bạn xung quanh đang hãi hùng chứng kiến. Vẻ mặt nó lừ lừ tiến đến, nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống thằng Hòa. Máu trên khuôn mặt nó chảy cả xuống cổ.

Thằng Hòa có chút chột dạ trước vẻ gan lì của cái Phương, nó lùi vài bước bàn tay nắm chặt thủ thế. Con Phương tiến tới, nghiến răng ken két lẩm bẩm.

– Đệt con mẹ mày, dám cướp đồ của mẹ mày à?

Vừa nói xong con bé vung tay, một nắm cát bay ngay vào mặt thằng Hòa, Nó hét lên, tay ôm mặt lùi lại, mắt cay xè không mở nổi.

Phương lao tới, tay nhỏ bé nhưng nhanh như chớp, giật đoạn dây thun từ tay thằng Hòa. Nó giật mạnh đến mức thằng Hòa suýt ngã sấp, rồi nó nhảy bổ vào, đấm đá túi bụi, tóc tai thằng Hòa đứt một mảng trong lòng bàn tay cái Phương.

Thằng Hòa quờ quạng buông tay ra, nằm dài ra đất, muốn thoát khỏi cái Phương đang nằm trên người đấm đá, cắn xé mình khắp mặt mũi. Nhưng vừa buông đôi tay, lại bị cả đợt cát thứ hai bay vào mặt, mắt mũi, mồm miệng nó lạo xạo toàn đất. Đón nhận những cái tát, cú đấm không thương tiếc khiến xây xẩm mặt mày, đầu thằng Hoà bị cái Phương nó giật tóc đau buốt tận xương tuỷ.

Tiếng thằng Hoà chu chóe vang vọng, bọn thằng Hùng, Minh, Tí chạy đến, nhảy vào giữa đám đông, đứng thành vòng che chắn cho cái Phương. Khiến nhiều đứa muốn vào can ngăn gặp nét mặt hằm hằm của ba đứa kia cũng chột dạ không dám vào.

Cái Phương đấm túi bụi thằng Hòa đến mỏi nhừ bàn tay. Nó nghiến răng tháo luôn chiếc dép, vả bôm bốp vào gương mặt đỏ ửng bám đầy bụi đất của thằng Hòa. Cứ hai ba nhịp cái Phương lại vốc cát ném vào mặt thằng con trai. Thằng Hòa tối tăm mặt mũi không làm gì được chỉ biết che tay, nó đau đớn bật khóc nức nở một cách hèn yếu.

Phong chạy ra thấy cái Phương máu me tè loe, đang đánh tới tấp thằng Hòa. Cậu nhảy vào nhấc bổng con bé lên. Cái Phương phản xạ không kịp nhìn, quay lại đấm đá túi bụi vào người Phong. Đến khi nhận ra mình đang đánh cậu bé, nó òa khóc giải thích

– Nó dám cướp dây chun của Phong đưa Phương cầm..!

Máu cái Phương thấm đẫm sang chiếc áo của cậu bạn. Trong lúc đó Phong vẫn mặc kệ ôm chặt cái Phương vào lòng. Thằng Hòa thoát nạn, toan ngồi dậy định đánh trả cái Phương, Phong thấy thế tức giận thuận chân tung ngay cú đá vào đầu nó. Thằng Hòa trợn tròn mắt lăn ra bất tỉnh.

Cả đám chứng kiến đều sợ xanh mặt mèo, trước cú đá mạnh như búa bổ của Phong. Nghe nó học võ với bố từ lâu, nay thấy uy lực cùng sự lạnh lùng của cậu, bất kỳ thằng gan lỳ hay to con khác cũng đều sợ sệt trong tâm trí.

Khi ba cô giáo chạy ra đến nơi, thấy cảnh thằng Hòa nằm sõng soài không động đậy, cùng cái Phương máu me,nước mắt đầm đìa đang ôm thằng Phong khóc nức nở. Cả ba đều tá hoảng kêu người đưa bọn trẻ lên ngay gặp ông Chiêu y tế của xí nghiệp gấp gáp.

Cả khu nhà ba tầng náo loạn, mẹ Phong cùng bố cũng hớt hải chạy lên. Sau khi hiểu sự tình qua lời kể đám nhóc, tất cả người lớn đều bật cười trước tình huống đó. Tối hôm đó, khi mẹ Phong đang nấu đồ ăn dưới bếp. Tiếng oang oang từ xa xầm xập vọng đến.

– Bà Lan đâu rồi, bà Lan đâu..?

Mẹ hấp tấp từ trong bếp chạy ra, Phong từ trên nhà đi tới. Mẹ Phương đang đứng giữa sân, bên cạnh là Phương quần áo lấm lem từ buổi chiều vẫn chưa thay mặc nguyên, áo trắng giờ loang lổ bụi đất và vài vệt máu khô, tóc tai rối bù, cúi gằm mặt không dám ngẩng lên.

Trong khi mẹ Phương vẫn quần áo công trường, đôi ủng còn vương những mảng bê tông, vữa bám đầy. Bà hằm hằm nhìn mẹ Phong rồi ấn đầu Phương đẩy tới.

– Đây.. Tôi trao trả bà. Tôi đẻ ra, nuôi đến giờ. Vậy mà vì con trai quý tử của bà mà đánh nhau, chỉ vì đồ của thằng Phong mà nó nhất quyết không đưa cho mẹ. Tôi bất lực rồi, đấy… bà có nhận nó thì đón nó về. Không là tôi đem ra chợ bán lấy tiền cho bõ công.

Bà Lan giật mình, vội bước tới đỡ Phương, bà vuốt lại mái tóc con bé giọng lo lắng xen lẫn ngạc nhiên.

– Thế mẹ bảo con đưa cái gì của Phong mà con không đưa? Cho cô xem nào..!

Phương rụt rè, ngước lên nhìn mẹ Phong, rồi lại nhìn Phong. Con bé lại tiếp tục cúi đầu lặng thinh. Mẹ Phương thấy thái độ con như vậy thì lại điên tiết gào lên..

– Đấy… bà thấy chưa.. Con mất dạy này, hỏi nó cư im thin thít thế đấy.

Rồi bà thuận tay, vỗ bôm bốp vào lưng cái Phương. Phong thấy thế chạy đến ôm chầm lấy con bé, xoay lưng mình ra đỡ. Cả hai bà mẹ ngớ người nhìn nhau, mẹ Phương đang nổi cơn tam bành như vậy cũng phải vừa khóc vừa cười. Mẹ Phong cũng thở dài.

Xung quanh mọi người cũng đang đưa mắt nhìn theo hai bà mẹ, có tiếng ông nào đó chợt ca thán, lọt rõ vào tai mẹ Phong và Phương.

– Ôi cái thằng ranh con.. Mới tí tuổi đầu mà đào hoa thế này, sau này nó lại làm hại đời bọn con gái cái xí nghiệp này mất thôi.

Mẹ Phong quát um, khiến những tiếng xầm xì câm bặt.

– Các ông ăn nói vớ vẩn cái gì thế? Chúng nó là trẻ con..biết cái gì mà đào hoa? Tôi ra tôi vả vỡ mồm ông nào vừa nói bây giờ.

Tiện thể mẹ Phong quay sang nói luôn cả mẹ Phương.

– Còn bà nữa, chỉ biết mắng mỏ nó thì dạy nó sao được? Lúc nãy không tắm rửa cho con bé đi, để nó ăn mặc thế này mà chịu được à? Để nó ở đây ăn cơm với tôi, mang quàn áo sang đây tôi tắm cho nó.

Mẹ Phương tần ngần chưa kịp nói câu nào, vẫn trong vòng tay Phong, Phương khóc nức nở phô tội mẹ mình ngay tức khắc.

– Mẹ cháu vừa cháu, còn lấy chổi rất to đánh đau lắm.

Mẹ Phong trợn tròn mắt, nhìn mẹ Phương đầy bực dọc.

– Bà Điểm, bà dạy con bằng cách đó à? Tôi chịu bà luôn đấy.

Nói đoạn mẹ Phong vuốt lại mái tóc cho Phương, kéo cô bé ra khỏi lòng Phong, quan tâm hỏi han.

– Thế mẹ đánh cháu vào đâu? Đau không?

Phương khóc tu tu, bàn tay lần ra sau mông và lưng kể rõ.

– Đánh vào mông và lưng ạ. Giờ cháu vẫn xót.

Mẹ Phong hằn học quay lại, giọng càng to hơn, giữa con ngõ, bà thẳng thừng lên tiếng.

– Bà còn đứng đó..? về lấy cho tôi bộ quần áo sạch sang đây. Tôi tự tắm cho nó, tí ăn cơm xong tôi đưa nó về.

Mẹ Phương dậm chân bành bạch, rồi quay đi. Miệng không ngừng than vãn.

– Đấy… tôi trả nhà bà luôn đấy, giờ nó còn dám mách tội tôi luôn kìa.

Mẹ Phong bật cười, dẫn Phương vào bếp. Phong ngẩn ngơ nhìn theo bóng dáng mẹ Phương đi xa dần, không hiểu nổi ý mẹ Phương nói vậy là ra làm sao? Lúc sau bà quay lại.

Gặp mẹ Phong và Phương đang ngồi trong phòng, trong khi Phong ngẩn ngơ ngồi một góc nhìn đầy vẻ lạ lẫm. Không hiểu vì sao mẹ mình lại thân thiết với Phương đến vậy.

Mẹ Phương bước vào, thấy cảnh con gái mình đang được mẹ cậu bạn trai ngồi chải tóc, gương mặt Phương đã được lau chùi sáng sủa. Bà cũng có phần mềm lòng xúc động. Bà đặt bộ quần áo của Phương xuống giường. Mẹ Phong lật bộ quần áo toan đưa Phương xuống tắm thì bà chợt tá hoảng.

– Bà không mang quần lót cho con bé à?

Mẹ Phương bật cười, lắc đầu nói rõ.

– Mới tí tuổi đầu, mặc quần lót làm gì? Tôi không mua quần lót cho nó.

Mẹ Phong ôm trán ngao ngán, thở dài, rồi nhìn xuống Phương càm ràm.

– Bà Điểm ơi là Bà Điểm…! Con gái bà đã lớn tướng rồi, bà còn để nó tênh hênh ra đường thế này luôn sao? Tôi chịu bà luôn đó.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Thông tin truyện
Tên truyện Lão Phong
Tác giả Tiểu Thiên
Thể loại Truyện sex ngắn
Phân loại Bố chồng nàng dâu, phá trinh, truyện học sinh, truyện làm tình tập thể, Truyện loạn luân, Truyện Loli
Tình trạng Update Phần Lão Phong (update chương 6
Ngày cập nhật 14/02/2026 11:28 (GMT+7)

Mục lục truyện của Tác giả Tiểu Thiên

Liên kết: Truyện hentai - Truyện 18+ - Sex loạn luân - Sex Trung Quốc - Sex chị Hằng - Truyện ngôn tình - Truyện người lớn - TruyenDu.com - Facebook admin

Thể loại





Top 100 truyện sex hay nhất

Top 4: Cô giáo Mai
Top 5: Cu Dũng
Top 14: Số đỏ
Top 22: Thằng Đức
Top 25: Gái một con
Top 30: Thằng Tâm
Top 41: Cô giáo Thu
Top 43: Vụng trộm
Top 52: Xóm đụ
Top 66: Diễm
Top 72: Tội lỗi
Top 74: Dì Ba
Top 76: Tình già
Top 77: Tiểu Mai
Top 79: Bạn vợ
Top 85: Mợ Hiền
Top 90: Tuyết Hân