Đúng như ước tính của hắn, gần hai năm để quay về, khóe môi vô thức hiện lên nụ cười ấm áp.
“Đây là Nguyên Giới sao?”
Chứng kiến thế giới như hạt bụi nho nhỏ phía xa, Cổ gia tỷ muội tràn ngập hiếu kỳ và mong chờ.
Đây sẽ là thế giới sắp tới của hai nàng cũng như toàn bộ tu sĩ còn lại của Hành Giới.
“Tuy có hơi chật chội, nhưng khi toàn bộ Nguyên Giới thống nhất… các vị có thể thoải mái ở lại.” Lạc Nam cười nói.
Dù sao thì Nguyên Giới vẫn có rất nhiều địa phương còn trống có thể xây dựng kiến trúc cho số lượng lớn tu sĩ sinh hoạt.
Như Tứ Đạo Cổ Lâm, như biển cả mênh mông ở Tử Hải hoặc Đạo Hải, chịu khó khai thác một phen liền có thể thoải mái sử dụng, khai tông lập phái cũng chẳng thành vấn đề.
Chỉ cần Nguyên Giới khôi phục như quá khứ, tu sĩ Hành Giới sẽ là nguồn máu mới dồi dào, bù đắp lại những tổn thất mà Nguyên Giới từng gánh chịu qua các trận đại chiến từ thượng cổ cho đến hiện tại.
“Ngươi chịu thu nhận, chúng ta đã rất cảm kích.” Cổ Nguyệt Cơ dịu dàng nói.
“Haha, Hành giới gia nhập ta vui mừng còn không kịp, đừng nói lời khách sáo.” Lạc Nam thoải mái cười.
Hắn và Hành giới có thể nói là nương tựa lẫn nhau, ngoại trừ hắn không ai dám thu nhận Hành giới, mà cũng chỉ có hắn mới có định hướng giúp các nàng báo thù, đổi lại Hành G…
Iới sẽ cung cấp thực lực cho hắn.
Lạc Nam phất tay thu hồi Hỗn Độn Thú, con hàng này trong thời gian qua được ăn rất nhiều thịt Hỗn Độn Bạo Long, kích thước quá mức khổng lồ, nó mà công khai tiến vào Nguyên giới chắc chắn như đám mây đen vạn dặm che phủ cả bầu trời.
Hơn mười năm không gặp, Lạc Nam cũng nhớ các nữ nhân đến phát điên rồi.
Nhanh chóng tiến vào thế giới, điều động năng lực của Minh Hà, mở ra màn nước không gian.
Ba người bước vào, lập tức hiện ra trên không Bá Chủ Chi Thành.
“Hai nàng có thể cho Thần Nguyệt Thuyền và Thần Nhật Thuyền ở hai bên trái phải thành trì của ta.” Lạc Nam nói với hai nữ.
Bất quá lúc này hai nữ không có thời gian phản ứng đến hắn, ngược lại đang kinh ngạc trước cảnh tượng trước mắt.
Không chỉ sự uy nghiêm, khí phách và hùng vĩ của Bá Chủ Chi Thành làm tỷ muội khiếp sợ.
Mà ở trên cổng thành, từng bóng hình tuyệt mỹ mới là điều thu hút mọi sự chú ý.
Mỹ nhân quá nhiều, hơn nữa mỗi một người đều là Thần Đạo Cảnh.
Cổ Nhật Cơ và Cổ Nguyệt Cơ vẫn luôn tự hào về nhan sắc của bản thân, nhưng khi nhìn thấy những nữ nhân ở đây, tự nhiên cảm thấy mình không có điểm gì vượt trội ngoại trừ thân phận nữ nhi của Siêu Thần.
Đáng tiếc hiện tại thân phận này cũng đã vô giá trị rồi.
“Thế nào? Đã ra đón phu quân rồi còn không lên ôm một cái?”
Lạc Nam cất tiếng cười to nhìn các thê tử, hồng nhan của mình đang nghênh đón nam nhân trở về.
Khí tràng của các nàng quá mạnh, lấn át cả phong thái của Cổ gia nhị nữ.
Hắn chỉ cần như thế mà thôi, được ngắm nhìn từng người, được nghênh đón khi quay về nhà, tất cả mọi mệt mỏi, hung hiểm bên ngoài đều chẳng còn là gì cả.
Chúng nữ nhìn nhau nở nụ cười, sau đó bỗng nhiên tách ra thành một lối đi.
Lạc Nam còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì từ giữa lối đi, một thân ảnh kiều tiểu nhỏ xinh chạy như bay mà ra, vừa thở hổn hển vừa thanh thúy hô vang:
“Baba rốt cuộc về rồi, mãi rồi cũng được nhìn thấy baba.”
Bé gái đáng yêu thắt hai cái bím tóc sau đầu, tinh xảo như búp bê bằng sứ.
“Nàng là…” Lạc Nam toàn thân chấn động, vội vàng hạ xuống giang rộng vòng tay.
Bé gái nhào vào trong lòng hắn, vừa khóc vừa cười, nước mắt đầy mặt.
Lạc Thiên Ý và Lạc Kỳ Nam nhìn nhau nở nụ cười, tiểu muội muội rốt cuộc được mãn nguyện.
Những năm qua các nàng thật sự đau đầu, đứa nhỏ này thiếu thốn tình thương của phụ thân, ngày nào cũng theo hỏi khi nào baba trở về.
“Là bảo bối trong bụng Chỉ Hân đây sao?” Lạc Nam sủng ái xoa đầu nàng cười nói:
“Baba bận rộn quá nhiều, con tên gì thế?”
“Dạ là Lạc Yêu Nhi.” Bé gái híp mắt khoe khoang.
“Người cũng như tên, đều rất đáng yêu.” Lạc Nam véo gò má của nàng khiến Lạc Yêu Nhi cười khúc khích.
Được phụ thân bế trong tay, Lạc Yêu Nhi tham lam cảm nhận mọi thứ…
Nàng nhớ rất rõ giọng nói ôn hòa, bàn tay ấm áp của hắn mỗi lần vuốt bụng mẫu thân, Lạc Yêu Nhi từ trong bụng mẹ đã rất ỷ lại vào baba.
Mặc dù nàng đủ thông minh để hiểu rằng mình không phải máu mủ của Lạc Nam, nhưng ai thèm quan tâm chứ? Chỉ cần baba công nhận nàng, và nàng cũng chỉ là nữ nhi của hắn.
“Yêu Nhi cũng là thiên tài nha, tuổi nhỏ như vậy đã có tu vi Đại Đạo rồi.” Lạc Nam tán thưởng khen ngợi.
“Hì hì, còn kém mấy vị tỷ tỷ xa lắm.”
Lạc Yêu Nhi ngon ngọt cười, sau đó chủ động nhảy khỏi lòng hắn.
Mặc dù nàng rất lưu luyến, nhưng nàng cũng rất hiểu chuyện, biết rằng baba không phải của riêng mình.
Chạy đến bên cạnh Yêu Chỉ Hân, nắm lấy tay mẫu thân.
“Xú nha đầu, hài lòng rồi chứ?”
Khóe mắt Yêu Chỉ Hân hơi ửng đỏ, nàng nhẹ nhàng dùng tay lau đi, đây là cảnh tượng mà trong mơ nàng cũng muốn được nhìn thấy, rốt cuộc đã thành sự thật.
Nữ nhi hạnh phúc và mãn nguyện, có cả mẫu thân và phụ thân yêu thương.
Lạc Nam lại bước đến bên cạnh Phụng Liên, đưa tay xoa xoa đầu thiếu nữ xinh xắn cười nói:
“Tiểu Dương cũng lớn rồi, ngày càng xinh đẹp.”
Phụng Tiểu Dương đỏ mặt, vội vàng trốn phía sau Phụng Liên và Phụng Tiểu Thất.
Khác với Lạc Yêu Nhi, Phụng Tiểu Dương biết quan hệ vi diệu giữa mình và Lạc Nam.
Một phân thân khác của mình là Phụng Tiểu Thất đã gả cho hắn làm thê tử, vậy mình và Phụng Liên đều không ngoại lệ.
Phụng Tiểu Dương nhìn Lạc Nam bằng ánh mắt như nhìn một vị hôn phu, khác xa hoàn toàn ánh mắt của Lạc Yêu Nhi là tình phụ tử.
“Đã bế tiểu muội muội rồi, cũng không thể thiếu phần mấy cô công chúa của ta.”
Lạc Nam lần lượt ôm Lạc Thiên Ý, Lạc Kỳ Nam và Loan Loan, vuốt nhẹ mái tóc mượt mà của các nàng, đều là tâm can bảo bối của hắn.
Chiêu Tài Miêu, Tầm Bảo Thử, Nhân Sâm Tỷ Năm Nhân Nhi, Cửu Diệp Liên Hoa Diệp Nhi cũng không ngoại lệ.
“Phụ thân, người lại già rồi.” Lạc Kỳ Nam chạm vào mái tóc trắng bạc của hắn, trong lòng đau nhói.
“Gừng càng già càng cay, mẫu thân và các dì của ngươi lại thích.” Lạc Nam đắc ý nói:
“Già mới có kinh nghiệm chứ.”
“Hừ, thích cái đầu của chàng.” Diễm Nguyệt Kỳ và Cửu Huân Dao hừ lạnh, lại cảm thấy thay phu quân của mình đau lòng, hắn thật sự đã chịu nhiều vất vả rồi.
“Baba, người ta cũng muốn bế.”
ẦM ẦM…
Cổng thành bỗng nhiên chấn động, một bé gái khổng lồ lao vọt ra.
Chính là trạng thái nhân loại của Khai Thiên Phủ – Vu Nhi.
Bởi vì được chính tay Lạc Nam luyện ra, Vu Nhi cũng xem hắn như baba của mình.
“Đến, tất cả nữ nhi đều đến, ai cũng ôm được.” Lạc Nam vui sướng cười rộ lên.
Hắn động ý niệm, trạng thái Vu Tộc kích hoạt, lập tức biến thành người khổng lồ, so với Vu Nhi còn to hơn, dễ dàng bế lấy Vu Nhi như nhấc bổng một ngọn núi.
“Khà khà, đẳng cấp rất cao nha, đạt đến Thần Binh Trung Phẩm rồi.” Lạc Nam tán thưởng nói.
“Là dì Ái Tâm luyện vũ khí cho ta ăn.” Vu Nhi nũng nịu đáp, hóa thành Khai Thiên Phủ bay đến bên cạnh Cự Mỹ Anh.
“Được lắm, đón nữ nhi rồi giờ đến lượt các thê tử.” Lạc Nam nghiêm chỉnh nói:
“Đây là thủ tục của Lạc Gia, không thể thiếu, thê tử thì ngoài ôm còn được miễn phí thêm nụ hôn, đầu tiên là bà cả.”
Hắn tìm Yên Nhược Tuyết, lại phát hiện nàng và Liễu Ngọc Thanh đang thay mình tiếp đón Cổ Nhật Cơ và Cổ Nguyệt Cơ, dàn xếp cho Thần Nhật Thuyền và Thần Nguyệt Thuyền xuất hiện.
“Không có bà cả vậy bắt đầu theo thứ tự.” Lạc Nam cười tủm tỉm.
Không để chúng nữ phản ứng, Tốc Biến triển khai hiện ra trước mặt Bạch Tố Mai, hung hăng kéo nàng vào lòng, cúi đầu hôn xuống bờ môi xinh.
Thời Gian Quy Tắc tác động xung quanh hắn và nàng.
Bên trong Thời Gian Quy Tắc, hắn và Bạch Tố Mai đoàn tụ hơn nửa giờ, nhưng chúng nữ ở ngoài chỉ nhìn thấy thoáng qua, lập tức đến lượt người tiếp theo đã rơi vào lòng hắn.
Chẳng bỏ qua bất cứ bóng hồng nào…
Đương nhiên vẫn có số ít trường hợp đặc biệt như Yêu Chỉ Hân, Thiên Khả, Long Liên, Thanh Loan Nữ Đế hay Phụng Liên… hắn chỉ nhẹ ôm các nàng sau đó liền buông ra, không làm gì quá phận.
Hơn mười năm, trải qua những lần sinh tử, Thiên Cơ Lâu hy sinh, cô đơn tại hỗn độn vô tận, tất cả những điều đó càng khiến Lạc Nam trân trọng từng người thân, từng nữ nhân bên cạnh của mình.
Cảm nhận được tình ý của hắn, nội tâm các nàng cũng hòa tan.
Ngay cả chút tức giận vì hắn liều lĩnh cũng tan biến đi đâu mất.
Đám huynh đệ, bằng hữu và thuộc hạ của Lạc Nam như Hắc Trư, Tôn Hầu Tử, Nhàn Kiên đám người định tiến lên chào hỏi lão đại, bất quá thấy hắn bận rộn đoàn tụ cùng các mỹ nhân cũng đành tạm thời tránh sang một bên.
… Bạn đang đọc truyện Con đường bá chủ – Quyển 17 tại nguồn: http://truyensextv2.net/con-duong-ba-chu-quyen-17/
Đêm đến trên tầng mây cao nhất của Cung Đình Thụ.
Lạc Nam lại được phúc vũ phiên vân, nhất long chiến quần phụng.
Ngay cả Cầm Dao Nhã, Cầm Thanh Vận, Họa Thủy, Chân Mật, Khương Lê, Trương Nhã Trâm, Loạn Ninh Lam, Ngân Trinh, Loạn Thanh Quân, Phương Du… cũng dần thích ứng, tiến vào tham gia náo nhiệt.
Bởi lẽ thời gian dài ở cạnh nhau từ việc tu luyện, chiến đấu cho nên quan hệ tỷ muội của các nàng ngày càng thân thiết, cũng không cảm thấy xấu hổ khi hợp lực làm bổn phận thê tử với phu quân của mình.
Lạc Nam nằm trên đùi Yên Nhược Tuyết, được Nam Thiên Tố và Đông Hoa xoa bóp chân, lại có Hi Vũ lột trái cây đút vào miệng, các mỹ kiều thê xung quanh.
Hắn vừa tận hưởng cảm giác ấm áp thân tình khó được, vừa trầm thấp đem những chuyện đã qua kể lại từ tốn.
Từ việc tìm thấy mảnh vỡ Chung Cực, đến việc Thần Huyền Huân tác hợp cho hắn và Đế Lạc, cuối cùng phải cứu vớt Hành Giới, được Vạn Thần Nữ Chủ cứu giúp.
Hắn nói nghe thì đơn giản, nhưng từ việc bị đánh nát cả nhục thân cho đến phải đối mặt với Bất Hủ Thần cao cao tại thượng vẫn khiến nội tâm các nàng siết chặt, mồ hôi ướt cả lưng.
“Chàng thật liều mạng, nếu chàng gặp vấn đề gì, tất cả bọn thiếp đều trở thành quả phụ.” Âu Dương Thương Lan bất đắc dĩ nói:
“Chàng nỡ lòng sao?”
“Làm sao ta nhẫn tâm được?” Lạc Nam cười khổ:
“Nhưng sống trên đời này, có một số chuyện nam nhân như ta phải gánh vác, chỉ cố gắng bằng mọi giá bình an trở về bên cạnh các nàng.”
“Đối với tu sĩ mười năm chỉ là thoáng qua, nhưng đối với tân nương vừa xuất giá lại dài như vô tận.” Họa Thủy u oán nhìn hắn nói:
“Chàng liệu có nghĩ đến?”
“Thật đáng thương.” Khương Lê đồng cảm thở dài.
Lạc Nam hiểu các nàng đang nói đến ai.
Chính là những nữ nhân đã gả vào Lạc Gia nhưng chưa có phu thê chi thực với hắn.
Không tính Yêu Chỉ Hân và Phụng Tiểu Thất do hoàn cảnh đặc thù.
Yêu Mị Uyển và Đan Phỉ là hai người khiến hắn cảm thấy áy náy.
Đêm tân hôn chưa chính thức động phòng, vốn định từ từ bồi dưỡng gia tăng tình cảm với phu quân, sau đó thuận lợi nước chảy thành sông, đơm hoa kết quả.
Nào ngờ hắn đi một chuyến chính là hơn mười năm, thử hỏi các nàng làm sao có thể không tủi thân?
Tuy rằng không nói ra, nội tâm khẳng định không hề dễ chịu.
“Ta sẽ bù đắp lại tất cả.” Lạc Nam quyết tâm.
Ninh Huyền Tâm khéo hiểu lòng người, ôn nhu nói: “Lần này chàng đã về, không cần biết còn đại sự gì, nợ tình cũng nên trả hết, đừng để các nàng ấy phải tương tư mười năm rồi lại mười năm, mãi mãi cũng chưa có được đáp án.”
“Chuyện này các nàng yên tâm, vi phu sẽ trân trọng từng đóa hoa trong cuộc đời mình.” Lạc Nam vỗ vỗ lồng ngực:
“Ngay cả Bích Tiêu, Vân Tiêu đều phải thành tỷ muội của các nàng.”
“Mạnh miệng.” Đông Hoa cười rộ lên chế nhạo:
“Có một Đế Lạc còn chưa hàng phục được, vậy mà dám khoe khoang khoác lác?”
“Đúng đó, Đế Lạc có vẻ không thích làm Lạc Phu Nhân.” Võ Tam Nương hừ một tiếng:
“Nào có chuyện chỉ làm đạo lữ?”
“Chuyện đó còn cần phải lo sao?” Huyết Yêu Cơ lười biếng nói:
“Các ngươi hiểu rõ hơn ai hết, một khi đã rơi vào ma trảo của hắn, cả đời cũng trốn không thoát, Thiên Hạ Đệ Nhất kia chỉ là sớm hay muộn mà thôi.”
“Hắc hắc, Yêu Cơ thật hiểu ta.” Lạc Nam khoái trá cười xấu xa.
“Thiếp chính là ví dụ điển hình đây.” Huyết Yêu Cơ liếc xéo mắt.
“Không đề cập đến mấy chuyện đó, thực lực của các nàng tiến bộ rất nhiều nha.” Lạc Nam tán thưởng khen ngợi:
“Đều là Thần Đạo Trung Kỳ, có cả Thần Đạo Hậu Kỳ.”
“Nhờ Kiến Lão cung cấp số lượng lớn lá cây giúp bọn thiếp nâng cấp thuộc tính, tu vi theo đó cứ đề thăng mà thôi.” Thập Khánh Huyên tươi cười.
Sư đồ các nàng là những người đạt được lợi ích lớn nhất từ Kiến Mộc Thần Thụ.
Hàng trăm loại thuộc tính đều thăng cấp thành Đạo Thuộc Tính, tu vi không nhảy vọt mới là chuyện lạ.
“Thật ra bà cả đã lên kế hoạch cho trường hợp chàng không về.” Tô Nhan mỉm cười nói:
“Chọn ra mười người đột phá thành đại năng xông ra hỗn độn tìm chàng, may mà chàng trở về kịp lúc.”
“Ồ, mười người mạnh nhất trong các thê tử” Lạc Nam vừa cảm động vừa hứng thú hỏi:
“Là những ai?”
“Chàng đoán thử xem.” Chúng nữ khiêu khích nhìn hắn.
“Tính luôn cả những người chưa động phòng không?” Lạc Nam hỏi.
“Không tính.” Vân Tu Hoa cười đáp.
Lạc Nam vuốt cằm, thứ hạng thực lực của chúng nữ có sự thay đổi, bởi vì các nàng tiến bộ không ngừng, mỗi người lại theo một hướng khác nhau.
“Đầu tiên là Nhược Tuyết.” Lạc Nam tự tin nói:
“Ta có để Hồ Lô Cát trong Siêu Nhiên Sơn Cốc lại cho nàng, với Hồ Lô Cát hỗ trợ, tu vi của bà cả đã là Thần Đạo Hậu Kỳ.”
“Chuẩn.” Yên Nhược Tuyết nở nụ cười.
“Khánh Huyên, Thanh Thuyên và Giai Nghi nhận chỗ tốt nhiều nhất từ Kiến Mộc Thần Thụ, tu vi đều tăng vọt nhưng Khánh Huyên là người đột phá Hậu Kỳ đầu tiên, vậy chỉ tính Khánh Huyên.” Lạc Nam lại nói.
“Hay.” Chúng nữ tán thưởng.
“Người thứ ba là Khuynh Hoàng Mị, bởi vì ta có gửi truyền thừa cũng như thủ đoạn của đại năng Quỷ Tộc về cho nàng ấy.” Lạc Nam tiếp tục đoán:
“Tư Tình và Hồng Nhã tuy cũng có huyết mạch Quỷ Tộc nhưng chiến lực thua Hoàng Mị.”
“Phu quân mắt sáng như đuốc.” Chúng nữ than thở.
“Long Nhi không thể thiếu.” Lạc Nam nâng ngón tay thứ tư lên.
Chúng nữ gật đầu, Lạc Long Nhi với Vô Hạn Trường Sinh Kinh luôn khủng bố, không ai bàn cãi.
“Mỹ Anh tuy không mạnh nhất nhưng phòng ngự đáng gờm nhất, lại có được Khai Thiên Phủ, cũng được chọn.” Lạc Nam nói tiếp.
“Phu quân đọc được suy nghĩ của chúng ta sao?” Chúng nữ giật mình.
“Năm người còn lại khả năng có sai sót.” Lạc Nam liệt kê:
“Hi Vũ, Huyền Lạc Nhi, Hoa Ngọc Phượng, Nam Thiên Tố và Ngân Trinh.”
Hi Vũ có khả năng bất tử của Bất Diệt Điểu và sự nghịch thiên của Kim Khẩu Ngọc Ngôn.
Huyền Lạc Nhi có được tận chín loại huyết mạch Thần Thú Biến Dị, chưa bao giờ là yếu.
Hoa Ngọc Phượng là Chiến Trận Sư luôn luôn cần thiết, đương nhiên có thể chọn Họa Mộng hay Mỹ Mộng thay thế, nhưng Hoa Ngọc Phượng lại có Hóa Trận Thần Thể là một ưu thế.
Nam Thiên Tố vừa tinh thông kiếm thuật, vừa chấp chưởng Thời Gian và Không Gian, cũng là nhân tuyển thích hợp, có thể cần thiết cho một số tình huống.
Cuối cùng là Ngân Trinh được chọn, bởi vì nàng vừa là sát thủ, vừa là hồn tu, có thể vô thanh vô thức đoạt mạng địch nhân, chống lại các địch nhân là hồn tu nếu không may đụng đến.
Không phải chỉ chọn 10 người mạnh nhất một cách đơn giản, mà còn phải cân nhắc cho các trường hợp có thể gặp phải.
Về phần lý do Lạc Nam loại bỏ những nữ nhân Luyện Đan Sư, Phù Sư và Luyện Khí Sư, bởi vì phù chú, đan dược hay vũ khí đều có thể luyện trước và cất trong Nhẫn, không cần mang theo người.
Nghe hắn nói xong, chúng nữ chỉ có thể thốt lên một chữ:
“Phục.”
…
Còn tiếp…
Thông tin truyện | |
---|---|
Tên truyện | Con đường bá chủ - Quyển 17 |
Tác giả | Akay Hau |
Thể loại | Truyện sex dài tập |
Phân loại | Truyện dâm hiệp, Truyện xuyên không |
Tình trạng | Update Phần 53 |
Ngày cập nhật | 03/04/2025 15:39 (GMT+7) |