Bá Chủ Chi Thành hậu viện.
Oe oe oe oe…
Tiếng khóc thanh thuý nức nở của trẻ con vang lên khiến chúng nữ vểnh tai.
Yêu Mị Uyển đang gấp gáp đi qua đi lại thở phào một hơi nhẹ nhõm, vừa bực mình vừa buồn cười nói:
“Đứa nhỏ này rốt cuộc cũng chịu chui ra.”
Chúng nữ nhìn nhau vui vẻ, sau đó kéo nhau tiến vào trong phòng.
Chỉ thấy mỹ phụ nhân Yêu Chỉ Hân có chút hư nhược nằm trên giường, làn da hơi nhợt nhạt, bờ môi đỏ thắm ngày thường đã hơi tái đi, khiến người ta muốn ôm vào trong lòng.
Mà nằm ở trong lòng nàng chính là một bé gái phấn điêu ngọc trác, hai mắt lanh lợi, môi hồng nhỏ xinh, làn da trắng nõn như búp bê sứ.
“Thật là tiểu thiên sứ, đáng yêu nha.” Diễm Điệp Tình tán thưởng nói.
“Đứa bé này cũng gần năm tuổi rồi mới chui khỏi bụng mẹ.” Thái Trưởng Lão Đạo Yêu Thần Cung cười hiền từ, bế lấy bé gái từ chỗ Yêu Chỉ Hân lên cưng nựng mắng:
“Xú nha đầu, quậy như vậy hại mẫu thân ngươi đau đớn.”
Mấy năm qua nhiều lần Yêu Chỉ Hân có dấu hiệu muốn hạ sinh, nhưng chẳng biết vì sao đứa bé gái này cứ ở lỳ trong bụng nàng, không chịu chui ra.
Yêu Chỉ Hân cũng vì yêu thương nữ nhi, không nỡ dùng biện pháp mạnh, cứ đỉnh lấy bụng bầu càng lúc càng lớn.
Nghe Thái Trưởng Lão mắng mình, đứa bé cực kỳ lanh lợi khóc lớn hơn nữa, non nớt nói:
“Ta muốn chờ baba về, ta muốn baba là người đầu tiên nhìn thấy ta khi sinh ra.”
Dường như bất mãn vì không được thấy Lạc Nam, đứa bé tiếp tục khóc lóc.
Chúng nữ đưa mắt nhìn nhau, không nghĩ đến nguyên nhân lại là như vậy.
Phu quân nhà mình vậy mà rất biết cách lấy lòng tiểu nữ nhi nha.
Yêu Chỉ Hân biểu lộ phức tạp, cắn cắn bờ môi nói:
“Baba ngươi trước khi rời đi đã đến chào tạm biệt, còn nói không thể trở về ngày ngươi chào đời, quên rồi sao?”
“Ta không muốn.” Bé gái vẫn khóc, đòi hỏi Lạc Nam cho bằng được.
Lạc Thiên Ý rất có kinh nghiệm, chống nạnh quát lên:
“Baba không thích trẻ con khóc nhè, ngươi tiếp tục khóc tỷ tỷ sẽ mách hắn.”
“Đúng đó, mẫu thân ta cũng không thích ta khóc nhè đâu.” Phụng Tiểu Dương vài tuổi đầu được Phụng Tiểu Thất ôm trong lòng ứng tiếng.
Nghe thấy như vậy, quả nhiên đứa bé lập tức ngậm miệng, hai mắt tràn đầy uỷ khuất.
Nhìn thấy nàng đáng yêu hiểu chuyện như vậy, chúng nữ đều vô cùng sủng ái, thay nhau bế bồng nàng.
Trẻ con dễ dụ dỗ, được các dì Tiêu Thanh Tuyền, Đan Mộng Cơ dùng đan dược ngon ngọt cho ăn là cười tít cả mắt, quên cả chuyện baba rồi.
“Lanh lợi như tiểu yêu nữ, vậy đặt tên là Yêu Nhi đi!” Thái Thượng Trưởng Lão đề nghị.
“Tên rất tốt.” Yêu Chỉ Hân nở nụ cười đầy mẫu tính.
Yêu Mị Uyển cũng cảm thấy không có vấn đề gì.
“Tốt tốt nha.” Đứa bé vỗ tay cười khúc khích:
“Ta là Lạc Yêu Nhi.”
“Là Yêu Nhi.” Thái Trưởng Lão nhắc lại.
Yêu chính là họ của mẫu thân nàng, đứa bé này lại còn nhớ cả họ của baba nó.
Rõ ràng thời điểm Lạc Nam đến vuốt ve và trò chuyện với bụng của Yêu Chỉ Hân mang lại hiệu quả.
“Không muốn, người ta là Lạc Yêu Nhi, hức hức…” Nó tiếp tục khóc, phải theo họ của Lạc Nam mới nguyện ý.
“Thôi được rồi, dù sao hắn cũng thương ngươi như vậy.” Yêu Chỉ Hân thở dài, áy náy nhìn Yên Nhược Tuyết chúng nữ hỏi:
“Các vị cho phép chứ?”
Dù sao thì nàng và Lạc Nam chỉ có danh nghĩa, không có phu thê chi thực, mà Yêu Nhi cũng không phải huyết mạch thật sự của hắn.
Yêu Chỉ Hân sợ các thê tử của hắn sẽ phản đối.
“Tiểu Yêu Nhi đáng yêu như thế, có gì mà không được?” Yên Nhược Tuyết ôn nhu nở nụ cười:
“Từ giờ Lạc Gia Công Chúa sẽ có thêm Lạc Yêu Nhi.”
“Đúng, đến bà ôm nào!” Ninh Vô Song vô cùng vui vẻ bế lấy Lạc Yêu Nhi, lại vô thức liếc mắt sang các con dâu, ý bảo các nàng phải tranh thủ kiếm cho mình một đứa.
Chúng nữ chỉ biết nhìn nhau cười khổ, chuyện như thế sao có thể cưỡng cầu?
… Bạn đang đọc truyện Con đường bá chủ – Quyển 17 tại nguồn: http://truyensextv2.net/con-duong-ba-chu-quyen-17/
“Năng lượng thuộc tính thật nồng.”
Nhìn tinh cầu bao la đang dần hiện ra trước mắt, Lạc Nam cảm giác được Bá Đỉnh của mình đang kêu vang.
Nó cảm nhận được năng lượng thuộc tính mãnh liệt đến từ thế giới này.
Hành Giới, chính là thế giới chú trọng và đề cao việc tu luyện thuộc tính nhất trong hỗn độn.
“Thật ra Hành Giới mới là thích hợp nhất để tu luyện Bất Hủ Diễn Sinh Kinh.” Thần Huyền Huân cười nói:
“Đáng tiếc Hành Giới đã có chủ nhân, bằng không ngay từ đầu thiếp đã sắp xếp để chàng tiến vào Hành Giới thay vì Nguyên Giới.”
Lạc Nam khóe miệng co giật, bất mãn nói: “Đời ta không ngờ bị thê tử của mình dắt mũi dẫn đi.”
“Nói khó nghe như vậy?” Thần Huyền Huân không vui bĩu môi:
“Người ta tìm phương hướng thuận lợi nhất cho sự phát triển của chàng, kết quả bị chàng nói dắt mũi?”
Lạc Nam thầm nghĩ cũng đúng, nếu như không đến Nguyên Giới mà đến Hành Giới, vậy hắn chắc chắn không thể trưởng thành.
Bởi vì Hành Giới đã có chủ nhân chính là Nhật Nguyệt Thần Chủ từ trước, đây cũng là nhân vật chủ tu năng lượng thuộc tính, sợ rằng toàn bộ Dị Vật, Vĩnh Hằng Thuộc Tính, Đạo Thuộc Tính ở Hành Giới đều đã bị Nhật Nguyệt Thần Chủ và phe cánh của y thu thập hết rồi.
Người đến sau như hắn chỉ còn cái nịt.
Lúc đó Bất Hủ Diễn Sinh Kinh chỉ có thể khóc không ra nước mắt, không có thuộc tính lấy gì tụ đỉnh? Cũng đừng mong đột phá tu vi.
Nên việc Thần Huyền Huân an bài cho hắn đến một nơi có nhiều thuộc tính phân tán như Nguyên Giới đã là con đường thuận lợi nhất cho Bất Hủ Diễn Sinh Kinh rồi.
Về phần làm quân cờ? Thử hỏi thế gian này có ai không phải con cờ nằm trong tay kẻ bề trên?
Thật ra khi ngươi là một sinh linh nhỏ yếu, việc trở thành quân cờ trên bàn cờ của đại năng là chuyện không thể tránh được.
Muốn không trở thành quân cờ chỉ có ba cách.
Cách đầu tiên, ngươi chết và không còn tồn tại.
Cách thứ hai, ngươi chỉ là kẻ yếu ớt, vô dụng đến mức không đủ tư cách bị xem là cờ, dù cho chỉ là một con chốt thí.
Cách cuối cùng và cũng là cách khó khăn nhất, đó là cố gắng thoát khỏi số phận quân cờ, có được địa vị sánh ngang, hoặc vượt lên cả người đánh cờ.
Lạc Nam từ số phận quân cờ trở thành lão công của người đánh cờ, khiến người đánh cờ rên rỉ sung sướng dưới thân mình, hắn cảm thấy mình đã rất lợi hại.
Không quan trọng quá trình, chỉ quan trọng kết quả.
Hắn đã thoát khỏi phạm vi bàn cờ và đang cố gắng trở thành kẻ chơi cờ mạnh nhất.
Hành trình đó có lẽ sẽ còn rất xa…
“Đang suy nghĩ gì thế?” Thần Huyền Huân thấy hắn suy tư liền hỏi.
“Nghĩ rằng thật may mắn khi gặp được nàng.” Lạc Nam cười.
“Thấy chàng thành thật như vậy, hôm nay thiếp cho chàng một tin mừng.” Thần Huyền Huân nháy mắt nói.
“Tin mừng gì?” Lạc Nam hứng thú.
Thần Huyền Huân nở nụ cười bí hiểm, phất nhẹ bàn tay.
Chỉ thấy trước mặt hiện ra một khung cảnh.
Lạc Nam toàn thân rung mạnh, hốc mắt ửng đỏ.
Có thể khiến tâm cảnh như hắn kích động như vậy, cảnh tượng đang được chiếu ra này thật sự đã hung hăng đánh sâu vào chỗ sâu xa nhất trong lòng hắn.
Trong ngôi nhà gỗ nhỏ, bom đạn loạn lạc, ánh lửa ngút trời bao trùm một thiếu niên non nớt và một lão giả diện mục chính trực.
Thiếu niên bị ánh lửa cuốn đi, linh hồn được một luồng ánh sáng màu đồng cổ bao phủ xuyên qua thời không.
Lão giả cũng được chính luồng sáng đó bao bọc cả cơ thể và linh hồn, an toàn dịch chuyển đến một nơi khác.
Mà chính cổ lực lượng đó cũng ban cho lão giả tu vi sánh ngang với Trúc Cơ Kỳ, chẳng những tuổi thọ gia tăng mà ngay cả thực lực cũng viễn siêu nhân loại.
“Thế na…” Thần Huyền Huân còn chưa kịp nói dứt câu, bờ môi mềm mại đã bị khóa chặt.
Lạc Nam ôm siết lấy nàng hôn ngấu nghiến, môi lưỡi hoạt động hết công sức như muốn đem nàng hòa tan.
Hắn muốn thông qua nụ hôn để thể hiện lòng cảm kích đối với nàng, thể hiện tình yêu của mình đối với nàng.
Linh hồn thiếu niên được nàng cứu đi chính là hắn, lão giả được nàng cứu sống và ban phát tu vi chính là nghĩa phụ của hắn.
Với tu vi như thế, nghĩa phụ chẳng những có thể sống thật lâu, mà còn có thể dẹp bỏ mọi cường quyền gian ác xung quanh ông.
Không có nghĩa phụ sẽ không có Lạc Nam, hắn đã nhiều lần muốn hỏi nhưng không dám, sợ câu trả lời sẽ khiến mình thất vọng.
Nhưng chưa từng, Thần Huyền Huân chưa từng khiến hắn phải thất vọng hay tiếc nuối bất cứ điều gì cả.
Mọi việc nàng đều lo nghĩ cho hắn, sắp xếp chu toàn tất cả.
Còn gì vui sướng hơn nữa đây?
Hôn đến mức môi nàng sưng đỏ, Lạc Nam mới lưu tuyến tách rời, ôn nhu nói:
“Ta thiếu nợ nàng quá nhiều.”
“Không, ý đồ ban đầu của thiếp không cao thượng như chàng nghĩ.” Thần Huyền Huân áy náy vuốt ve nước mắt của hắn, nhỏ giọng nói:
“Lúc đó thiếp chỉ muốn bồi dưỡng chàng để đoạt xác chàng, vậy nên cứu nghĩa phụ của chàng như một loại báo đáp để giảm bớt áy náy trong lòng mà thôi.”
Lạc Nam lắc đầu cười mãn nguyện: “Đổi lại là người khác, họ sẽ cần báo đáp cho một con kiến hôi sao?”
Thần Huyền Huân của hắn tuy rằng là một yêu nữ nhưng cũng là yêu nữ thiện lương nhất.
Một nữ nhân như vậy, chỉ vì thành công tu luyện Bất Hủ Diễn Sinh Kinh tầng cao nhất mà bị vô số kẻ nhắm vào, cuối cùng còn diệt đi chủng tộc của nàng.
Lạc Nam sẽ không bao giờ tha thứ cho hành vi đó, bọn chúng phải trả giá thật đắt.
Cảm nhận được tâm ý của nam nhân, nàng không nói chỉ, chỉ khẽ tựa đầu vào lòng hắn.
Đế Lạc vẫn tĩnh tọa hấp thụ Đạo Xu ở một bên, tranh thủ khôi phục lực lượng.
Bởi vì nàng biết chiến đấu vẫn chưa kết thúc.
Siêu Nhiên Sơn Cốc là Siêu Thần Bảo Trung Kỳ, thế nên chỉ cần nó cố ý che đậy khí tức, dưới Siêu Thần hầu như không ai cảm nhận được sự tồn tại của nó.
Lạc Nam cũng không vội liên lạc với Cổ Nguyệt Cơ, ngược lại hắn cùng với các thê tử đang ở bên cạnh ngắm nhìn cảnh sắc của thế giới này.
Mỗi thế giới đều là một quang cảnh riêng, một sự đặc biệt riêng của chúng.
Xét về tổng thể, Hành Giới to lớn hơn Nguyên Giới, năng lượng thuộc tính nồng đậm hơn, Quy Tắc Chi Lực phong phú hơn.
Nguyên nhân cũng rất đơn giản, không phải vì Hành Giới có được Siêu Thần Cường Giả… mà bởi vì nó là một khối thống nhất, không bị phân tách như Nguyên Giới.
Nguyên Giới bị phân tách thành Ngũ Châu Tứ Vực và Đạo Giới, chất lượng tu sĩ bên cao bên thấp, mất cân bằng nghiêm trọng.
Trong khi đó Hành Giới nhìn đâu cũng dễ dàng phát hiện tồn tại Đạo Cảnh, thế giới phát triển ổn định, tu sĩ cũng có không gian trưởng thành, rất hiếm thấy trường hợp tu sĩ già nua nhưng tu vi không theo kịp tuổi thọ.
“Nhìn Hành Giới như thế này, ta chợt nhớ lại khung cảnh Nguyên Giới thời thượng cổ.” Đế Lạc thở dài:
“Đã từng bách đạo nở rộ, thiên tài như mây, huyết mạch và thể chất đặc biệt cũng chẳng phải hiếm lạ.”
Nàng không ngờ kể từ khi mình bị giam cầm, Nguyên Giới lại suy tàn đến thế.
Lạc Nam trầm mặc, hành vi của Đạo Vực và Đạo Quốc thật sự đáng giận, nhưng nếu không có sự tham lam và ích kỷ của bọn hắn, Hỗn Độn Minh Chủ đã có được Thế Giới Bản Nguyên từ lâu.
Những chuyện như thế này thật sự không thể nói đúng hay sai, tất cả đều do vận mệnh đã an bài như vậy.
“Ta sẽ khôi phục Nguyên Giới, khiến thế giới này trở thành đệ nhất trong vũ trụ.”
Lạc Nam hào tình vạn trượng nói.
Tốc độ của Siêu Nhiên Sơn Cốc cực nhanh, không mất quá nhiều thời gian đã lượn quanh một vùng Hành Giới.
Mà theo Lạc Nam tìm hiểu được, Hành Giới hiện tại do hai thế lực lớn đối đầu, khá giống hai liên minh ở Nguyên Giới.
Hàn Nguyệt Cung và Hoả Dương Điện.
Trong đó Hàn Nguyệt Cung đương nhiên là thế lực của Cổ Nguyệt Cơ, còn Hoả Dương Điện là thế lực thuộc về tỷ tỷ Cổ Nhật Cơ của nàng.
Toàn bộ thế lực, đạo thống ở Hành Giới cũng chia làm hai phe, một phe đầu quân cho Hàn Nguyệt Cung, phe còn lại dưới trướng Hoả Dương Điện, không có bất cứ thế nào làm dám duy trì trung lập.
Hành Giới tạm chia làm hai.
Khác với những thế giới khác tranh nhau làm chủ thế giới, thì tại Hành Giới… phe thất bại sẽ phải tọa trấn Hành Giới, kẻ chiến thắng được bước vào sân khấu huyền thoại, nơi vô vàn cường giả hướng tới, nơi có thể chôn vùi giấc mộng của những đại năng đã từng kinh tài tuyệt diễm.
Loạn Phàm, Vạn Yêu Chi Chủ, Khinh Thế Đao Thần…
Dựa theo giao kèo của Lạc Nam với Cổ Nguyệt Cơ, lần này thu phục Kiến Mộc Thần Thụ ắt hẳn việc xung đột với phe cánh của Hoả Dương Điện là điều khó tránh khỏi.
“Đi thôi, chúng ta đến Hàn Nguyệt Cung.”
Thông tin truyện | |
---|---|
Tên truyện | Con đường bá chủ - Quyển 17 |
Tác giả | Akay Hau |
Thể loại | Truyện sex dài tập |
Phân loại | Truyện dâm hiệp, Truyện xuyên không |
Tình trạng | Update Phần 53 |
Ngày cập nhật | 03/04/2025 15:39 (GMT+7) |