Vì vậy Tần Lâm không thể làm gì khác hơn là đem ra mấy chuyện cổ tích đời sau nghe đã nhàm tai, không ngờ rằng những chuyện ai ai cũng thích ở đời sau và mấy trăm năm trước lại có lực sát thương lớn vô cùng, Thanh Đại nghe mê mẩn.
Nhìn làn thu thủy tiểu cô nương trong veo tựa như nước suối, da dẻ lộ ra ở cổ áo trơn nhẵn mịn màng hết sức mê người, Tần Lâm có cảm giác mình muốn hóa thân thành con sói ăn thịt cô bé quàng khăn đỏ này, thật là tà ác…
Thanh Đại tâm địa thuần lương như pha lê trong suốt, tự nhiên không biết Tần Lâm đang chuyển biến kỳ quái. Ngày thường tiếp xúc với các vị sư huynh đều giữ thụ thụ bất thân, cùng ở học đường cả ngày lại không nói một câu với nàng, cho dù là có nói chuyện cũng ra vẻ hết sức già dặn nghiêm chỉnh. Hiện tại nàng gặp được Tần Lâm cười cười nói nói như vậy, quả thật là lần đầu tiên trong đời, trong lòng tiểu cô nương hiện tại, hảo cảm với Tần Lâm đang gia tăng rất nhanh.
Thanh Đại giảng Tứ Chẩn Pháp hết nửa canh giờ, kế đó Tần Lâm lại kể chuyện một khắc. Sau đó Tần Lâm tự học, nàng bèn lấy ra một tập giấy trắng, tay cầm một chiếc bút nho nhỏ, bắt đầu vẽ hình gì đó lên giấy.
Bản Thảo Cương Mục của Lý Thời Trân là một bộ bách khoa toàn thư về dược học, trong đó ghi lại một ngàn tám trăm chín mươi hai loại dược vật. Ngoại trừ những loại dược vật thường gặp nhất không dễ bị người ngộ nhận ra, phần lớn dược vật khác đều có hình vẽ chú thích, toàn thư tổng cộng cần một ngàn một trăm sáu mươi bức hình vẽ chú thích.
Những hình vẽ chú thích này là một phần vô cùng quan trọng tạo thành Bản Thảo Cương Mục, bởi vì hình dáng dược liệu Trung y giống nhau rất nhiều, dễ dàng dùng lầm, nếu như chỉ dùng chữ viết miêu tả, tỷ như Đại Hoàng, lá, hạt, thân cũng tựa như vó dê, nhưng thân cao sáu, bảy thước mà giòn, vị chua có thể ăn được, lá to dài mà nồng. Nếu như người chưa từng thấy qua Đại Hoàng xem đoạn miêu tả này cuối cùng sợ rằng vẫn là đầu óc mơ hồ, trong đầu không thể tưởng tượng ra rốt cục Đại Hoàng có dáng thế nào. Nhưng có hình vẽ chú thích tỉ mỉ, là có thể nhìn qua liền biết, không dễ xảy ra lầm lẫn.
Lý Thời Trân tuổi đã hơn hoa giáp, viết sách tạm được, dùng bút lông dê vẽ tỉ mỉ hình vẽ chú thích như vậy có vẻ lực bất tòng tâm. Vốn là con thứ hai Lý Kiến Nguyên vẽ thay lão, nhưng từ khi Lý Kiến Nguyên, Lý Kiến Mộc thi đậu Tú Tài vào phủ học, Bàng Hiến cùng Lý Kiến Phương lại bận rộn chuyện y quán học đường, nhiệm vụ vẽ hình vẽ chú thích được giao cho Thanh Đại.
Đây chính là nguyên nhân Lý Thời Trân nhiều lần dẫn cháu gái lên núi, ngõ hầu quan sát dược vật ở trạng thái đang sống, chuẩn bị cho vẽ hình vẽ chú thích.
Mở giấy bút ra, Thanh Đại bắt đầu chăm chú vẽ hình.
Thiếu nữ nằm trên bàn sách chuyên tâm vẽ, điềm tĩnh mà xinh đẹp tuyệt trần, thỉnh thoảng ngậm quản bút vào miệng tỏ vẻ xuất thần, thỉnh thoảng vẽ không đúng với ý muốn khẽ cau mày liễu hết sức mê người. Ánh tà dương từ cửa sổ chiếu vào, nhiều tiếng ve kêu từ hậu viện truyền tới, mùi thuốc thoang thoảng lan truyền khắp phòng.
Tần Lâm trong đó thoáng như tiên cảnh chốn nhân gian.
– Trời ơi, vì sao vậy, lại hỏng nữa rồi…
Thanh Đại chợt nhăn nhó, trên mảnh giấy trước mặt nàng đang vẽ một bức hình loài thực vật nào đó trông rất sống động, chỉ tiếc không cẩn thận nhỏ một giọt mực xuống khiến cho hỏng hết cả bức hình.
Nhìn tiểu cô nương buồn áo não, Tần Lâm cất tiếng cười ha hả:
– Thật sự khó như vậy sao, để đệ vẽ thay sư tỷ, cho tỷ xem thủ đoạn của đệ một phen.
Tần Lâm từng học qua kỹ thuật phác họa trong khóa hình sự điều tra, vì thế đặc biệt luyện phác thảo một năm, bằng vào công phu này muốn vẽ vài bức hình thực vật không phải là hết sức dễ dàng sao?
Bất quá Tần Lâm mới vừa nhận lấy bút, gương mặt liền nhăn nhó hơn cả Thanh Đại: Bút lông, phác thảo dùng bút lông, rất tốt rất hùng mạnh…
Bút lông có thể biểu hiện bút phong tới cực độ, viết ra kiệt tác bất hủ như Lan Đình Tự, Hàn Thực Thiếp, cũng có thể vẽ ra Thanh Minh Thượng Hà Đồ cùng tranh sơn thủy khí thế mênh mông bàng bạc.
Nhưng vẽ ra những hình tỉ mỉ lại không phải là sở trường, bút lông sói trong tay Tần Lâm dường như nặng ngàn cân, mới vừa đặt bút xuống, đầu bút mềm nhũn liền ngả nghiêng xiêu vẹo, đừng nói là vẽ, ngay cả một đường thẳng cũng không có cách nào hoàn thành.
Thanh Đại cười đau bụng, gương mặt đang nhăn nhó lúc này giãn ra, đưa tay lên má lêu lêu Tần Lâm:
– Quả thật là mặt dày, không biết xấu hổ!
Tần Lâm gãi gãi đầu, nhìn lại hình vẽ chú thích mà Thanh Đại hoàn thành trước đó, đường nét chính xác, đồ án trông rất sống động, cũng không biết nàng mất bao nhiêu tâm lực.
Nếu là có bút chì là tốt… Đúng rồi, bút chì!
Tần Lâm đem ót mà vỗ một cái, tràn đầy tự tin nói:
– Dùng bút lông vẽ hình vẽ chú thích thật sự là bất tiện, ta có biện pháp vẽ ra hình càng tỉ mỉ hơn, lại mất thời gian chưa tới một nửa.
Vốn Thanh Đại muốn nói khoác lác, thấy thần sắc Tần Lâm không giống như đang khoa trương, nàng lại hết sức quan tâm chuyện này, nhất thời vui vẻ nói:
– Thật ư? Vậy thì tốt quá, phải dùng cái gì vẽ đây?
Tần Lâm suy nghĩ một chút, lúc học giám định bút tích còn nhớ cách điều chế, bèn nói:
– Cần lưu huỳnh, đất sét cùng than chì, là có thể làm cho tỷ phương tiện chính xác vẽ ra các loại đồ án.
– Hừ, cái gì chứ, thì ra là mang người ta ra đùa giỡn, thật đáng ghét!
Thanh Đại chu cái miệng nhỏ nhắn, xoay người đi không để ý tới Tần Lâm.
Ủa, không hiểu vì sao tiểu nha đầu này lại trở nên nũng nịu như vậy? Tần Lâm không biết rõ trạng huống, không thể làm gì khác hơn là nghiêm trang liên tục cường điệu thề rằng mình tuyệt vô hí ngôn, nếu như không thật tương lai gặp phải lão bà vừa hung vừa ác.
Lúc thề thốt trong lòng Tần Lâm lại cảm thấy buồn cười, lòng nói lão bà tương lai của ta đang ở trước mắt, không biết có vừa hung vừa ác hay không, nhưng có vẻ mỗi người một ý.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Thanh Đại trở nên ửng đỏ, biết hơn phân nửa mình hiểu sai ý Tần Lâm, bèn cụp mắt xuống nói:
– Hảo sư đệ, thì ra không có gạt ta, sư tỷ trách lầm đệ rồi, đệ nói loại thạch bút đó, chúng ta đi làm đi.
Tần Lâm hỏi nàng vì sao lại hiểu lầm như vậy, Thanh Đại nhăn nhăn nhó nhó, thế nào cũng không chịu nói, không thể làm gì khác hơn đành thôi.
Y quán Lý gia có quy mô rất lớn, tiệm thuốc kèm theo cũng không nhỏ, những vật bát nghiền, cối nghiền hết sức đầy đủ, có hơn hai mươi người làm, lại thêm chừng mười tên học đồ.
Thông tin truyện | |
---|---|
Tên truyện | Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1 |
Tác giả | Chưa xác định |
Thể loại | Truyện sex dài tập |
Phân loại | Dâm thư Trung Quốc |
Tình trạng | Update Phần 30 |
Ngày cập nhật | 30/08/2025 03:33 (GMT+7) |