Theo bản năng liếc mắt nhìn Thanh Đại, lại thấy tiểu cô nương chu miệng không phục nhìn mình, Tần Lâm âm thầm buồn cười, liền đứng lên nhìn Lý Thời Trân cùng hai vị tiên sinh chắp tay một cái:
– Mặc dù học sinh nhìn ra thuốc không đúng chứng, nhưng cũng không biết y lý trong đó, là Thanh Đại sư tỷ đọc thuộc bản thảo, làm sáng tỏ nguyên do trong đó, chư học đồ mới dám lấy Xú Hao về cho Ngưu thị dùng. Nói thật ra học sinh bất quá chỉ là ngáp phải ruồi, sư tỷ mới là học vấn uyên bác, nên được công đầu mới phải.
Quả nhiên, Lý Thanh Đại chính là vì chuyện này mới tỏ vẻ không vui, hiện tại nghe Tần Lâm nói như vậy nhất thời vui vẻ ra mặt, ánh mắt nhìn hắn ít nhiều lộ ra vẻ thân thiết hơn, khiến cho Tần Lâm cười thầm tâm địa tiểu cô nương này trong suốt như pha lê, có chuyện gì cũng để lộ ra ngoài mặt.
Mà Lý Kiến Phương nhìn thấy Tần Lâm trao đổi ánh mắt cùng cháu gái Thanh Đại, sắc mặt lại càng âm trầm hơn trước.
Đương nhiên Lý Thời Trân cũng biết thật ra Thanh Đại mới là công đầu, dù sao nếu Tần Lâm không phát hiện, chờ một lát nữa Thanh Đại cũng sẽ tìm được nguyên nhân, nhưng làm sao lão có thể khen ngợi cháu gái của mình trước mặt đám đồ tử đồ tôn. Chẳng qua chỉ khẽ mỉm cười, nhìn Tần Lâm gật đầu một cái:
– Tần Mộc Cận tâm tính khiêm tốn ôn hòa, chính là phong phạm của lương y, lớp người chúng ta lấy thuật kỳ hoàng tế thế cứu người, chữ Đức còn trọng hơn cả y thuật…
Lý Thời Trân lại nói tràng giang đại hải về đạo lý bồi dưỡng y đức, cuối cùng không có lên tiếng khen ngợi cháu gái Thanh Đại, ngược lại càng thêm khích lệ Tần Lâm nhiều hơn nữa.
Đồng thời ánh mắt của lão thần y làm như vô tình nhìn về phía con thứ ba Lý Kiến Phương, Lý Kiến Phương cũng biết phụ thân bất mãn đối với mình về chuyện vì vào Thái Y viện mà nịnh hót Kinh Vương, mượn cơ hội gõ đầu mình đây!
– Đại sư huynh xui xẻo rồi!
Có người đang xì xào bàn tán, rất rõ ràng sau khi khen ngợi Tần Lâm xong chính là trách phạt Trương Kiến Lan, bởi vì sai lầm của y thiếu chút nữa mà xảy ra án mạng. Đối với y quán Lý thị hành y mấy chục năm danh dự như mặt trời ban trưa có ý nghĩa như thế nào, đó là không cần nói cũng biết.
Chỉ có Lục Viễn Chí mới vừa hảo tâm thăm hỏi bị Trương Kiến Lan quát mắng, trên gương mặt mập mạp tròn trịa không vui không buồn, cũng không thấy có vẻ vui mừng trước tai họa của kẻ khác, Tần Lâm nhìn thấy chuyện này, thầm nghĩ thiếu niên mập quả nhiên là bằng hữu đáng để kết giao.
Ngoài ý liệu là Lý Thời Trân cũng không công khai trách phạt Trương Kiến Lan, kẻ đứng ra gánh vác trách nhiệm lại là Bàng Hiến.
Bàng Hiến mặt ngó Lý Thời Trân quỳ xuống xin tội:
– Đệ tử viết phương thuốc sai lầm, lúc nên viết Xú Hao lại viết là Thanh Hao. Thanh Hao lại có hai loại Hương Xú, vì vậy mà dùng lầm Hương Hao, thiếu chút nữa để xảy ra án mạng, đây chính là lỗi của đệ tử.
Lý Thời Trân thở dài nói:
– Con vội vàng tới Kinh Vương phủ dự tiệc, dưới tình huống có bệnh nhân lâm trọng bệnh đã phạm sai lầm, quả thật là lòng giao kết quyền quý, ham mê danh lợi đã che phủ lòng từ bi cứu nhân độ thế, chính là đại kỵ của lớp người thầy thuốc chúng ta.
Sắc mặt Lý Kiến Phương thoạt xanh thoạt trắng, vốn Bàng Hiến không bằng lòng đi Kinh Vương phủ dự tiệc, thật ra là do y thúc giục. Câu mắng “lòng ham danh lợi che phủ từ bi” của Lý Thời Trân thật ra cũng không phải là mắng Bàng Hiến, mà là Lý Kiến Phương.
Suy nghĩ một chút, Lý Kiến Phương nhìn Lý Thời Trân chắp tay một cái:
– Phụ thân Đại nhân, chuyện này nhi tử cũng có trách nhiệm, bất quá Trung dược tình huống một vật nhiều tên, nhiều vị thuốc cùng tên quả thật rất nhiều, Trửu Hậu Phương nói Thanh Hao giã lấy nước trị sốt rét, Bàng sư huynh khai phương viết Thanh Hao không sai, mà chúng ta thông thường nói Thanh Hao chính là chỉ Hương Hao, Trương Kiến Lan lấy Hương Hao tới cũng không thể coi là sai, nhưng trời xui đất khiến dùng sai.
– Chỉ có trong Bản Thảo Cương Mục của phụ thân phân rõ ràng tình huống, nhưng Bản Thảo Cương Mục chậm chạp không thể xuất bản, khiến cho người đời không biết. Bằng không ai ai cũng biết khác biệt giữa Hương Hao cùng Xú Hao, há có thể xuất hiện sai lầm ngày hôm qua?
Trung dược tình huống một vật nhiều tên, một tên nhiều thuốc quả thật không đếm xuể, tỷ như Bản Lam Căn thường thấy nhất lại có các tên khác như Điện Thanh Căn, Lam Điện Căn, Điện Căn, Tùng Lam, Đại Diệp Đông Lam, Thanh Lam, Sơn Lam, Đại Lam Căn, Mã Lam Căn, mà Bối Mẫu lại chia ra ba loại Xuyên Bối, Chiết Bối, Thổ Bối, công hiệu mỗi loại không giống nhau, hơi không chú ý sẽ dùng sai lập tức.
Phải nói từ cổ chí kim phân biệt dược vật một cách rõ ràng chỉ có Bản Thảo Cương Mục của Lý Thời Trân, có quyển sách này cũng không xuất hiện tình huống lẫn lộn, dùng sai dược vật.
Nhưng bản thân Lý Thời Trân biết rõ ràng, Bản Thảo Cương Mục số chữ gần hai trăm vạn, hình ảnh chú thích hơn một ngàn bức, cộng năm mươi hai cuốn, là một bộ dược học rộng sâu như biển, phải tốn hao tâm huyết hai mươi năm mới có thể hoàn thành, muốn xuất bản tiêu thụ không phải là chuyện dễ. Tính toán chi phí khắc ấn, xếp trang, đóng cuốn… là một con số hết sức kinh người, bất kể thế nào y quán Lý thị cũng không đào đâu ra cho đủ.
(Lời tác giả: Vô cùng tiếc nuối là bởi vì vấn đề kinh phí, trong lịch sử Bản Thảo Cương Mục không thể xuất bản khi Lý Thời Trân còn sống)
Nghĩ tới đây, thần sắc Lý Thời Trân liền trở nên ảm đạm rất nhiều, cất tiếng thở dài, sau khi miễn cưỡng nói vài câu với đám đồ đệ, đồ tôn liền chậm rãi đi trở về hậu đường. Vốn lưng lão thẳng tắp, hiện tại dường như khòm xuống rất nhiều.
Lý Kiến Phương âm thầm hối hận không nên nhắc tới tâm bệnh của phụ thân, sau khi vội vàng dặn dò các đệ tử mấy câu cũng đi theo phụ thân.
Bàng Hiến giảng dạy một canh giờ, sau đó đi tới đại đường y quán chẩn trị bệnh tình cho người, để cho các học sinh tự học.
Mới vừa rồi trong giọng nói Lý Thời Trân đối với Tần Lâm rất là kỳ vọng, thấy sư tôn vừa đi, các vị sư huynh đều chúc mừng Tần Lâm, Tần Lâm đáp lại không cao không thấp. Ngược lại Lục Viễn Chí còn vui vẻ hơn cả bản thân mình được khen ngợi, xúi gục Tần Lâm mời mọi người uống rượu.
Trong lúc mọi người cười nói vui vẻ, chỉ có hai người không thể nào vui vẻ.
Thứ nhất là Lý Thanh Đại, ánh mắt đen nhánh của tiểu cô nương xoay tròn không ngớt, chu miệng nhìn mọi người vây quanh Tần Lâm, âm thầm nghĩ ngợi: Hừ hừ, có gì đặc biệt hơn người, gia gia còn bảo ta… Hì hì, làm như vậy không phải là vượt qua ngươi sao?
Thứ hai đương nhiên là Trương Kiến Lan Trương Đại sư huynh, y nhìn quanh quất thấy không ai chú ý, bèn đứng dậy ra ngoài rất sớm, bất quá cũng không trở về gian phòng của mình, mà là như một làn khói chạy nhanh vào tiểu viện phía Đông nơi ở của Lý Kiến Phương.
Thông tin truyện | |
---|---|
Tên truyện | Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1 |
Tác giả | Chưa xác định |
Thể loại | Truyện sex dài tập |
Phân loại | Dâm thư Trung Quốc |
Tình trạng | Update Phần 30 |
Ngày cập nhật | 30/08/2025 03:33 (GMT+7) |